Chương 1458: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (2)
Lời này vừa thốt ra, Triệu Chí Khôn nấp trong khoang tối lập tức bị tưới một chậu nước lạnh, từ đầu lạnh tới chân. Nếu Công Dương Sách để ông ta đi diện thánh, dĩ nhiên là tuyến lộ xử lý công bằng, Triệu Chí Khôn không có gì để nói.
Nhưng bây giờ trong lời nói của Công Dương Sách đã điểm ra, cự tuyệt Triệu Chí Khôn đi diện thánh…Vậy có nghĩa là gì? Có nghĩa bọn họ sẽ không cho ông ta bất cứ cơ hội nào.
Tim của ông ta đang rỉ máu, da thịt trên gương mặt không ngưng co rúm. Khang quận vương, đây là muốn ông ta chết!
Chỉ có người chết mới có thể vĩnh viễn giữ kín bí mật này, mà sẽ không ảnh hưởng tới cuộc chiến đế tử của Khang quận vương.
Khi Triệu Chí Khôn sa vào trong tuyệt vọng, một giọng nói hiền hậu nhưng không mấy đi uy nghiêm vang lên: “Công Dương Sách, xin chú ý cách dùng từ của ngươi, Khang quận vương chẳng qua là một trong hai chuẩn đế tử, làm sao ngươi chắc chắn hắn chính là đại đế tương lai?”
Giọng nói này nghe có vẻ hơi quen tai…
Triệu Chí Khôn ngây người.
Khoan đã…Đây là An quận vương Ngô Minh Viễn! Sao ông ta lại xuất hiện ở trên Vân Dao phi thuyền?
“An quận vương!”
Đồng thời, Công Dương Sách cũng nhìn thấy thanh niên hoa phục từ trong khoang tàu thong dong đi ra. Ông ta lập tức co rút đồng tử, thầm nói không ổn.
Lẽ nào đây là một cái bẫy nhắm vào ông ta?
“Quận vương điện hạ, Thủ Triết lão đệ, các ngươi tới cũng đúng lúc.” Diêu Thành Siêu biến sắc nói: Công Dương Sách uy hiếp ta, ngay cả việc ta tự thú với đại đế cũng không cho.”
Thủ Triết lão đệ?
Công Dương Sách vừa nghe thấy cái tên này, đáy lòng lập tức giật nảy, ánh mắt nhìn về phía người tới.
Chỉ thấy phía sau An quận vương, một thanh niên khí chất ôn nhuận, phong độ phiêu phiêu đang đi theo.
Khí tràng của hắn không cường thế, cũng không bá đạo, nhu hòa tựa như gió xuân, không có chút xâm lược nào nhưng lại tự tin thong dong, vô hình trung cho người ta một cảm giác tín phục.
Hắn một thân khí độ đó cũng rất bất phàm, cho dù là đứng bên cạnh An quận vương xuất thân hậu duệ hoàng gia cũng không kém cạnh.
Đây chính là Vương Thủ Triết sao?
Chính là người này khiến nhiều kế hoạch của ông ta hóa thành bóng nước.
Cũng chính là người này, sau khi quyết ý phò tá An quận vương đã nhanh chóng tạo thanh thế cho An quận vương. Hiện giờ, danh vọng của An quận vương trong bình dân và thế gia hạ tầng. thậm chí có thể đạt tới mức độ sánh ngang hàng với Khang quận vương.
Chẳng mấy chốc, ông ta vốn không để Vương Thủ Triết vào trong mắt, lôi kéo hắn cũng chẳng qua là cảm thấy hắn có mấy phần bản lĩnh kiếm tiền mà thôi.
Nhưng không ngờ, một tiểu nhân vật của thế gia dưới quê như vậy lại có thể nhanh chóng quật khởi, tới bây giờ có thể khuấy đảo phong vân, thậm chí ảnh hưởng tới hướng đi tương lai của cả vương triều Đại Càn.
“Thành Siêu huynh bình tĩnh chớ nóng, Sách công tử chẳng qua là chấp hành mệnh lệnh bắt tội phạm đào tẩu mà thôi. Hắn là đại thiên kiêu thánh địa, tuyệt nhiên sẽ không tùy tiện uy hiếp người khác.” Vương Thủ Triết phong đạm vân khinh mỉm cười nói: “Chuyện đã tới nước này, tin rằng Sách công tử cũng sẽ không dễ dàng tha cho Triệu Chí Khôn, Thành Siêu huynh hãy mời ông ta ra đi.”
“Được, có ngươi và An quận vương ở đây chủ trì công đạo, ngược lại cũng không sợ Công Dương Sách giết người diệt khẩu.” Diêu Thành Siêu lại trực tiếp mở miệng nhắm vào Công Dương Sách.
Rất rõ ràng, thái độ trước đó của hắn ta chẳng qua là tạm thời hạ thấp mình mà thôi.
Quả thật đại thiên kiêu thánh địa rất lợi hại nhưng liên quan gì tới Diêu công tử hắn? Khí tràng đôi bên không hợp, tam quan bất đồng, miễn cưỡng kết bằng hữu cũng ngại nữa là.
Sau đó, Diêu Thành Siêu liền dựa theo phân phó của Vương Thủ Triết, đưa hai phu thê Triệu Chí Khôn chật vật từ trong khoang tối kẹp tầng ra.
Lúc này, phu thê Triệu Chí Khôn nào có thể không hiểu tình hình?
Hai phu thê bọn họ chẳng qua là bị người ta tùy ý đặt làm quân cờ, cũng trở thành công cụ đấu đá giữa Khang quận vương và An quận vương.
“Cô nương mà ta quen ở tiệm may là người của An quận vương?” Trong ánh mắt của Khương thị tựa như cũng lộ ra chút bất thiện với An quận vương.
Không đợi An quận vương trả lời, Vương Thủ Triết đã đi trước một bước, chắp tay xin lỗi nói: “Triệu phu nhân, cô nương đó là người của tại hạ. Nàng giúp đỡ hai người chạy thoát cũng là lệnh của tại hạ.”
“Ngươi chính là Vương Thủ Triết?” Hình như hận ý của Khương thị đối với Vương Thủ Triết không thấp, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là ngươi, là ngươi đã hủy tất cả của chúng ta. Ngươi đã thắng rồi, tại sao còn phải tính kế chúng ta nữa, không chịu tha cho chúng ta?”
“Triệu phu nhân nói sai rồi.” Vương Thủ Triết thở dài một tiếng: “Triệu Chí Khôn giúp đỡ Khang quận vương nhắm vào Vương thị ta, mỗi bên đều có chủ, nói ra cũng bình thường. Chẳng qua đã hạ tràng tham gia vào cuộc đánh cược này, là thắng hay thua, là sống hay chết đều không phải mình nói là được.”
Hoặc là đừng tham gia, một khi tham gia sẽ phải chuẩn bị tốt tâm lý gánh vác hậu quả, đừng có ở đây oán trời trách người.”