Chương 1459: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,122 lượt đọc

Chương 1459: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (3)

Triệu Chí Khôn kéo Khương thị, cười khổ nói: “Nguyên Hương, hắn nói đúng. Chúng ta đã thua thì phải có cảm ngộ của kẻ thua. Chỉ là lần này, ta không một mình chịu khổ, còn liên lụy nàng.”

Ngừng một lát, Triệu Chí Khôn hành lễ với An quận vương và Vương Thủ Triết, chua sót nói: “Minh Viễn điện hạ, Thủ Triết gia chủ, người bày mưu cho Khang quận vương là ta, trước đó nhắm vào Trường Ninh Vương thị cũng là ta, tất cả tội trạng, Triệu Chí Khôn ta một người làm một người gánh, xin hai người tha cho Nguyên Hương.”

An quận vương nhìn Vương Thủ Triết một cái, sau đó lùi ra sau nửa bước, chắp hai tay sau lưng nhìn trái ngó phải, bày ra dáng vẻ “ta không kiên nhẫn xử lý chuyện phức tạp vặt vãnh này, Vương Thủ Triết ngươi xử lý đi”.

Vương Thủ Triết tức giận liếc An quận vương.

Ngài đường đường là một chuẩn đế tử, cũng quá lười nhác rồi. Bình thường nếu không phải là trồng ruộng và làm nghiên cứu thì sẽ vui vẻ đánh cờ ngược rau.

Sau này làm đại đế cũng lười biếng như vậy, Vương Thủ Triết hắn há chẳng phải là sẽ bận chết sao?

Không được không được, vì nửa đời sau an nhàn, không thể chiều quen cái chứng này của ông ta.

Nghĩ tới đây, Vương Thủ Triết cũng lui ra sau một bước, kéo Diêu Thành Siêu bắt đầu nói những tin đồn thú vị liên quan tới Tiên Triều, bày ra dáng vẻ “chuyện không liên quan tới mình thì cứ mặc đó”.

Là lão nhân gia ngài tranh đế tử, đâu phải ta…

Lần này tới phiên An quận vương ngây ngẩn, trước đó, khi làm việc cufg Tông An thoải mái biết bao, Tông An luôn có thể xử lý các chuyện vặt vãnh đâu vào đó, khiến ông ta không cần lo lắng.

Hiện giờ ra ngoài làm việc với Vương Thủ Triết, ông ta mới lĩnh hội được đạo lý không có lười biếng nhất, chỉ có lười biếng hơn.

Bây giờ ông ta đã hiểu tại sao cá tính của Tông An lại trầm ổn chu đáo, tinh tế như vậy. Có một người cha nhàn vân dã hạc, thường không xuất bài theo lẽ thường, muốn không trầm ổn chu đáo cũng khó.

“Tông An thiếu tộc trưởng thật sự không dễ dàng.”

An quận vương cảm khái một câu trong lòng, sau đó bất đắc dĩ chỉ có thể bước lên trước một bước nói: “Triệu Chí Khôn, Khương thị, chuyện của các ngươi tạm thời giải về xong rồi nói.”

Nói xong, ông ta mang ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Công Dương Sách nói: “Công Dương Sách, ngươi thân là đại thiên kiêu thánh địa, một trong những chuẩn thánh tử tương lai. Sao có thể hắc bạch bất phân, thị phi bất minh như vậy?”

“Điện hạ, mỗi người mỗi chủ mà thôi.” Công Dương Sách chớp mắt vài cái, cuối cùng vẫn không buông bỏ sỉ diện được, nói dối ngay trước mặt.

“Hoang đường!” An quận vương phất tay áo, nghiêm nghị quở trách: “Ngươi là truyền nhân đại thiên kiêu của Thái Ất Kim Dương chân pháp nhất mạch, một trong cửu mạch thánh địa, ít nhất cũng là một rong những người bảo vệ của Đại Càn trong tương lai. Nếu ngay cả phẩm đức cũng không có, làm sao bảo vệ Đại Càn, bảo vệ nhân tộc?”

“Nếu như vậy, ta phải đi bái gặp Lang Gia chân nhân và Khương thánh chủ rồi. Hỏi xem bọn họ, thánh địa bây giờ có phải đã sa đọa tối độ tất cả đều lấy thực lực làm tôn sao? Để che dấu hành vi phạm tội của Khang quận vương, ngươi có thể tùy ý giết người diệt khẩu thay hắn sao?”

Từng câu từng câu đâm vào mặt Công Dương Sách tới phát bỏng, không nhịn được cường biện: “Triệu Chí Khôn đã bỏ trốn, chuyến này bắt về sẽ tội chồng tội, hắn vì giữ mạng mà chắc chắn sẽ cắn bậy. Hiện giờ chính là thời kỳ mấu chốt của cuộc chiến đế tử, há có thể dung chứa biến cố như vậy? Huống hồ, với hành vi phạm tội của Triệu Chí Khôn, bệ hạ đã cho hắn cơ hội chuộc tội nhưng vẫn không chịu suy xét lại, một lòng bỏ trốn, giết cũng không oan.”

“Hừ, cho dù Triệu Chí Khôn có tội cũng không tới phiên một đại thiên kiêu thánh địa như ngươi tự ý giết chết.” An quận vương nghiêm nghị nói: “Trước đó ta từng nghe nói tuy Sách công tử xuất thân tiểu thế gia nhưng lòng ôm đại chí, có khát vọng chấn hưng Đại Càn, chấn hưng thánh địa. Trong lòng ta vốn rất bội phục, hôm nay vừa gặp cũng chẳng qua là một tên hồ đồ thị phi bất phân. Nếu Khang quận vương thật sự không có dính vào án buôn lậu, hà cớ phải sợ Triệu Chí Khôn cắn bậy?”

Sắc mặt của Công Dương Sách đỏ trắng từng đợt, có ý phản bác nhưng lại không đủ luận cứ.

“Điện hạ.” Lúc này, Vương Thủ Triết mới kết thúc tán gẫu với Diêu Thành Siêu, gia nhập cuộc nói chuyện: “Ta từng tìm hiểu tính cách và khát vọng của Công Dương Sách, kết hợp với phong cách làm việc của hắn để phân tích. Người này quả thực là một lòng muốn cùng Khang quận vương chấn hưng Đại Càn, chấn hưng nhân loại. Chẳng qua hắn bị biểu tượng mà Khang quận vương triển hiện ra mê hoặc, cho rằng là hắn và Khang quận vương là cùng một kiểu người, cho nên mới không màng gì mà giúp đỡ Khang quận vương đăng ngôi, sau đó liên thủ thực hiện lý tưởng.”

Ánh mắt Công Dương Sách âm trầm bất định, nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết nói: “Làm sao ngươi có thể chắc chắn Thừa Tự huynh và ta không cùng một kiểu người? Ta và hắn tương giao đã lâu, ta không hiểu hắn bằng ngươi? Huống hồ, hiện giờ chẳng qua là kế tạm thời, hắn đã hứa với ta, sau khi lên ngôi, nhất định sẽ cố gắng vì lý tưởng, nhưng…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right