Chương 1461: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,846 lượt đọc

Chương 1461: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (5)

Một hư ảnh sơn nhạc vô cùng to lớn, nặng nề mà mênh mông như thái sơn bỗng chốc xuất hiện sau lưng hắn, uy thế huy hoàng, giống như thái sơn áp đỉnh, nghiền ép không khí đến mức như đông đặc.

“Đùng đùng đùng!”

Hai cỗ uy thế va vào nhau, trong không khí bỗng chốc truyền tới một tiếng trầm đục.

Sắc mặt Công Dương Sách tái đi, tựa hồ bị một cỗ sức mạnh vô hình đánh trúng, “bịch bịch bịch” lui về sau mấy bước, ánh mắt hãi hùng: “Đây là hình nộm cấp độ gì?”

Không đợi hắn chấn kinh xong, An quận vương cũng bước ra một bước, bảo vệ trước mặt Vương Thủ Triết, đanh giọng nói: “Công Dương Sách, nếu ngươi còn chấp mê bất ngộ, hôm nay sẽ trực tiếp giết ngươi!”

Trên người ông ta cũng có một cỗ khí tức cường đại của tu sĩ Tử Phủ cảnh cuộn trào lên, bàng bạc mà uy nghiêm.

Phía sau ông ta cũng xuất hiện một hư ảnh hình rồng to lớn màu vàng kim, vô cùng hung hãn, vô cùng tôn quý, cũng cực kỳ cường đại, hiển nhiên là một pháp tướng Thương Long!

Là một trong hai chuẩn đế tử, dĩ nhiên An quận vương cũng là một đại thiên kiêu Tử Phủ cảnh. Nếu không phải thiên phú của ông ta xuất chủng, thực lực cường đại, cũng không thể có tư cách đi cạnh tranh với Khang quận vương được.

Một người có thể trở thành đại đế Lăng Hư trong tương lai, sao có thể là kẻ yếu?

Chẳng qua An quận vương thích trồng ruộng, tính cách cũng hòa ái, rất ít khi tranh đấu với người khác nên mới không hiển sơn lộ thủy gì mà thôi.

Dưới hai cổ uy áp đồng loạt áp bức, sắc mặt Công Dương Sách càng trắng, đáy mắt lóe lên một tia sợ hãi.

Chỉ riêng hình nộm của Vương Thủ Triết cũng cường đại tới quá đáng, ông ta đã không có bao nhiêu chắc chắn có thể đối phó được, cộng thêm An quận vương, ông ta càng không có đường thắng nào!

Nhất thời toàn thân Công Dương Sách cứng đờ, khí thế cũng suy yếu từng chút một.

“Thủ Triết à, tên này đã không nghe tiếng người, cứ dứt khoát giết đi.” Diêu Thành Siêu ở một bên cười nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ thay các ngươi làm chứng, là Công Dương Sách bắt bớ tìm đường chết.”

“Công Dương Sách không phạm tội lớn, giết thì đáng tiếc lắm.” Vương Thủ Triết lắc đầu nói: “Người này có tiềm lực bất phàm, tương lai chắc chắn là một cường giả Thần Thông cảnh, thuộc nhân vật cấp trụ cột. Dễ dàng giết đi như vậy, vậy sau này khi nữ nhi Vương Ly Dao của ta đăng đỉnh chủ thánh địa, há không phải thiếu mất một thủ hạ mạnh? Dựa vào điểm này, tạm thời vẫn nên tha cho hắn một mạng đi.”

Gương mặt cười của Diêu Thành Siêu cứng lại.

Thủ Triết ngươi thật sự nghĩ xa như vậy. Sao ngươi biết nữ nhi của mình chắc chắn thành chủ thánh địa? Nói giống như là vị trí thánh tử đã bị Vương Ly Dao bao hết rồi vậy.

“Thủ Triết, xử lý hắn thế nào?” An quận vương hỏi: “Lẽ nào phải bắt trước sao?”

“Mời Diêu huynh đưa hắn tới Tiên Triều dạo một chuyến đi.” Vương Thủ Triết nói: “Hắn muốn về khi nào thì về khi ấy. Dù sao thì khi về đã xong xuôi hết rồi, cũng không thay đổi được gì.”

“Ngươi…”

Trên gương mặt kinh sợ của Công Dương Sách đã lộ ra vẻ bị sỉ nhục.

“Thành Siêu huynh, vé thuyền của hắn cứ tính cho ta.” Vương Thủ Triết nói, còn móc ra một sợi dây thừng lấp lánh bảo quang: “Để tánh hắn ồn ào đòi xuống thuyền, cứ dùng sợi Khổn Thú Sách này trói hắn lại đi.”

Sợi Khổn Thú Sách này của Vương Thủ Triết không đơn giản, có thể trói được hung thú thất giai mà giãy ra không đứt, đặc biệt mua về để phòng lúc Vương Ly Lung trong nhà không nghe lời, dùng để giáo huấn nàng.

“Dô, Thủ Triết ngươi quả nhiên là kẻ có tâm tư tinh tế, còn chuẩn bị rất đầy đủ.” Diêu Thành Siêu lấy Khổn Thú Sách, lon ton đi trói Công Dương Sách: “Sách công tử à, kiến nghị ngươi đừng giãy giụa, nếu không hôm nay thật sự phải mất mạng tại chỗ đấy.”

Công Dương Sách tràn ngập vẻ khuất nhục trên mặt nhưng ông ta cũng hiểu, hiện giờ đám người Vương Thủ Triết chắc chắn sẽ không để ông ta có cơ hội quay về bên cạnh Khang quận vương.

Nếu ông ta dám phản kháng lung tung, khả năng cao sẽ bị An quận vương và hình nộm kia giết tại đây.

Thậm chí, cái kẻ trông có vẻ đôn hậu thành thực này thực ra lại mang một bụng xấu xa, cũng sẽ nhân cơ hội nhúng tay vào.

“Khoan đã, lão Diêu à, sao huynh lại trói hắn thành như vậy?” Vương Thủ Triết nhìn cách trói có chút quen mắt kia, mí mắt bỗng dưng giật giật.

“Có gì không đúng sao?” Diêu Thành Siêu khó hiểu, xoay Công Dương Sách bị trói gô một vòng nói: “Ta trói rất đẹp mà, đây là cách trói học được từ biên thùy Man Hoang tiểu quốc.”

“Không có gì không đúng, huynh cảm thấy được là được.” Vương Thủ Triết câm nín, lại móc ra một chiếc bình thuốc giao cho Diêu Thành Siêu nói: “Đây là thuốc tê cao giai, cho dù là một con Chân Long uống vào cũng sẽ toàn thân rã rời, khó mà động đậy. Thứ này rất quý, huynh dùng tiết kiệm chút…”

Diêu Thành Siêu và An quận vương đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Vương Thủ Triết, sao ngươi biết cái này? Lẽ nào từng thử?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right