Chương 1462: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 341 lượt đọc

Chương 1462: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (6)

Không ngờ Vương Thủ Triết bình thường một bộ dáng quân tử phiêu phiêu lại mang theo những thứ như vậy bên người? Nghe nói, chỉ có đạo tặc đặc biệt kia…

“Đây là Hợp Kim Liêu Khảo do ta nghiên cứu ra, chẳng những kiên cố mà còn càng giãy giụa sẽ càng thu chặt, trong đó còn có gai ngược..” Vương Thủ Triết lại không biết đường về não của bọn họ đã lệch tới trên trời rồi, hắn vẫn đang thao thao móc đồ ra, mục đích chỉ có một, không cho Công Dương Sách có cơ hội chuồn đi.

Công Dương Sách căm uất suýt chút ngất đi.

Vương Thủ Triết, ngươi là cầm thú sao?

Đợi khi Diêu Thành Siêu xử lý Công Dương Sách xong, tạm thời ném vào trong khoang tối tầng kẹp chật hẹp.

Lực chú ý của mọi người mới dồn lên người phu thê Triệu Chí Khôn.

Sau khi phu thê Triệu Chí Khôn tận mắt chứng kiến kết cục của Công Dương Sách, đã sớm bị dọa tới hồn lìa khói xác, sắc mặt nhợt nhạt.

Không đợi Vương Thủ Triết mở lời, Triệu Chí Khôn đã trực tiếp ôm lấy đùi của An quận vương: “Điện hạ, ngài nói gì thì là đó, tuyệt đối đừng giao ta cho Vương Thủ Triết xử lý.”

Vương Thủ Triết đen mặt, tới mức đó không?

Bất tri bất giác đã tới ba ngày sau.

Hôm nay chính là ngày diễn ra đại triều hội.

Từ khi kế vị tới nay, đại triều hội đã mở ra vô số lần. Nhưng đại triều hội có thể khiến Long Xương đại đế mong chờ như vậy lại không nhiều.

Hôm nay, xem như là có thể gặp được tên Vương Thủ Triết ngày nhớ đêm mong rồi.

Long Xương đại đế đã nghĩ kỹ trong lòng, đợi sau khi biểu dương xong, nhất định phải nghĩ cách xỏ giày nhỏ cho Vương Thủ Triết kia, khiến hắn xấu mặt trước văn võ bá quan, như vậy mới có thể giải được mối hận trong lòng mình.

“Lão Diêu à, ngươi nói xem, lát nữa trẫm phải ra đề khó gì cho tên Vương Thủ Triết kia đây?” Cách đại triều hội bắt đầu còn một khoảng thời gian, Long Xương đại đế đã vô cùng mong ngóng, hưng phấn bắt đầu suy nghĩ “Ba mươi sáu kế xỏ giày nhỏ”.

Lão Diêu cầm phất trần đứng một bên, nghe tới nỗi khóe miệng giật giật, muốn nói lại thôi.

Bệ hạ à, người đã quên trước đó người lật xe như thế nào sao? Người chắc chắn Vương Thủ Triết sẽ ngoan ngoãn nghe theo? Đừng giày vò nửa ngày rồi lại giống như trước đây, bẫy mình vào rọ.

Đến lúc đó, tiền mất tật mang thì không hay đâu.

Khang quận vương phủ.

Sáng sớm, trời vẫn còn tối đen, tùy tùng trong phủ đã thức dậy từ sớm, bắt đầu bận rộn cho một ngày.

Ở sâu trong vương phủ, trong chủ viện tọa phòng trang trí xa hoa, phu thê Khang quận vương cũng đã dậy từ sớm.

Khang quận vương vươn hai tai đứng bên giường, Triệu Di Tĩnh đang thành thục mặc triều phục cho ông ta, thắt đai ngọc ngang hông cho ông ta, đội mũ ngọc lên đỉnh đầu.

Dựa theo quốc chế của Đại Càn, thành viên hoàng thất muốn lấy được phong hiệu quận vương, không chỉ yêu cầu thực lực đạt tới Tử Phủ cảnh, mà còn cần đạt đủ công huân trên chiến trường mới có tư cách thỉnh phong.

Cho dù là phong hiệu quận vương kế thừa cũng vậy.

Cũng vì vậy, quận vương của Đại Càn ít có phế vật, hầu hết đều là cường giả chân tài thực học, đặt vào địa phương cũng đủ để tọa trấn một phương.

Dĩ nhiên triều phục của quận vương cũng thiết kế cực kỳ đại khí, màu nền thanh kim phối với hình vẽ Tam Trảo Thương Long màu hoàng kim, cực kỳ có thể tôn lên bá khí và anh vũ của nam tử.

Chỉ nói riêng về tướng mạo, Khang quận vương cũng cực kỳ xuất chúng, vóc người thẳng tắp, khí độ phiêu nhiên, sau khi mặc triều phục, trông càng thêm anh vũ, trở nên rất có khí độ.

Chỉ là hai ngày nay, Khang quận vương vẫn có chút cảm giác lo sợ.

Hôm nay chính là ngày đại triều hội nhưng “Tín lão” và huynh đệ Ô thị phái tới Trường Ninh Vương thị lúc trước tới nay vẫn chưa có tin tức truyền về, cảm giác không lành giống như có một khối nấm mốc đang không ngừng lên men trong lòng.

Ngoài ra, Công Dương Sách phụ trách cản đường phu thê Triệu Chí Khôn, vốn dĩ hôm qua đã có thể xong việc trở về nhưng cho tới hôm nay vẫn không có bất cứ tin tức gì, tựa như đá lặn vào biển cả, càng thêm mịt mù.

“Phu quân, ta nghe nói trong đại triều hội lần này, bệ hạ sẽ biểu dương chàng lập công huân trên chiến trường ngoại vực.” Triệu Di Tĩnh chu đáo chỉnh sửa triều phục uy vũ anh tuấn giúp ông ta, dịu giọng nói: “Nếu có công huân này, chàng nhất định sẽ càng nhận được ủng hộ của tông thân hoàng thất.”

Công huân!

Không sai, thời gian qua, Ngô Thừa Tự ông ta ra vào sinh tử ở chiến trường ngoại vực, lập được vô số công huân. So với công huân mà bệ hạ đã lập khi tranh đoạt vị trí đế tử năm xưa phải vượt gấp đôi.

Đây là công huân thực thụ, công huân được nguyên soái quân đội đích thân xác nhận đóng dấu.

Mà Ngô Minh Viễn đã làm những gì? Chẳng qua là nhảy lên nhảy xuống giống như gã hề, không phải chỉ là làm được một “kế hoạch khai hoang Đạt Lạp Đại Hoang Mạc” gì đó sao? Hiện giờ kế hoạch mới vừa khởi động một năm mà thôi, để thấy được thành quả phải còn xa lắm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right