Chương 1463: Đại triều hội! Thủ Triết ngươi hồ đồ à (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,721 lượt đọc

Chương 1463: Đại triều hội! Thủ Triết ngươi hồ đồ à (1)

Nội bộ Đức Hinh thân vương nhất mạch bọn họ đã họp rồi, trong đại triều hội lần này, các cao tầng phía quân đội ủng hộ ông ta sẽ giúp ông ta khởi động hành động quân sự chinh phạt Nam Cương Man Tộc một lần.

Chỉ cần có thể cướp được địa bàn của Nam Cương Man Tộc xưa nay vốn khó chơi kia, chính là công lao to lớn, Ngô Minh Viễn còn lấy gì tranh với ông ta? Đừng nói là Ngô Minh Viễn, cho dù là Hạo quận vương sống lại cũng khó mà đối địch với Ngô Thừa Tự ông ta.

Cuộc chiến đế tử có đủ các quy tắc cân nhắc bình xét, không phải là xem ai sẽ nịnh nọt giỏi hơn. Cho dù là ý kiến của bệ hạ, cũng chẳng qua chỉ là chiếm cứ nhiều quyền trọng mà thôi, không thể định đoạt.

Nghĩ tới đây, khói mù trong lòng Khang quận vương bay đi sạch sẽ, Ngô Minh Viễn ơi Ngô Minh Viễn, chỉ dựa vào ngươi cũng xứng tranh đoạt đế tử với Ngô Thừa Tự ta!

Vào lúc Khang quận vương nhớ tới Công Dương Sách, cùng một khoảng thời gian, Vân Dao phi thuyền tạt qua phụ lộ, lăng không vượt qua núi non trùng điệp.

Ra khỏi Đại Càn, đi tiếp về phía Đông vài ngàn dặm chính là Cụ Phong Dương mênh mông.

Trong Cụ Phong Dương có lốc xoáy gào rít, sóng biển xếp tầng, có vô số hung thú cường hoành trong biển nhấp nhô, có thể nói là trùng trùng nguy cơ. Nếu không có tu vi cao tuyệt, tùy tiện tiến vào trong, e là ngay cả chết cũng không biết chết thế nào.

Sau khi tiến vào phạm vi Cụ Phong dương, để an toàn, độ cao khi bay của Vân Dao phi thuyền nâng thêm một nấc, đã hoàn toàn tiến vào trong tầng canh phong cao ngất. Từ mặt biển nhìn lên, Vân Dao phi thuyền đã nhỏ tới mức chỉ còn là một chấm.

Ở độ cao này đã vượt xa độ cao bay thường quy của loài chim, ngoài số ít loài hung thú bay trưởng thành có tiềm lực cực cao, hung cầm bình thường vốn không có cách nào đạt tới. Cũng chỉ có Vân Dao phi thuyền, dựa vào cấu tạo đặc biệt của mình mới có đủ khả năng an toàn băng qua đây.

Đây chính là lý do tại sao Diêu thị có thể dựa vào Vân Dao phi thuyền độc quyền về kinh doanh không vận ở cự ly xa, còn kiếm được bộn tiền.

Trong Vân Dao phi thuyền, Diêu Thành Siêu tính toán cự ly, thấy thời cơ đã sắp sửa rồi, liền tiến vào trong khoang tối tầng kẹp nhốt Công Dương Sách.

Trong khoang tối, trên tay Công Dương Sách đeo Hợp Kim Liêu Khảo, trên người bị Khổn Thú Sách trói gô chặt cứng, đang tựa vào lưng ghế chợp mắt dưỡng thần. Cho dù nghe thấy tiếng đẩy cửa, ông ta cũng không động đậy, ngay cả mắt cũng không mở, coi như không nghe thấy.

“Sách công tử, đã tới thì phải tiếp, ngươi cũng đừng bày ra bộ dáng chịu ủy khuất lớn lắm nữa. Nhân sinh tại thế mấy trăm năm, ai không có lúc thất bại? Ngươi cứ coi như là làm phong phú thêm kinh nghiệm cuộc đời đi.” Diêu Thành Siêu cười hắc hắc nhìn ông ta: “Hơn nữa, người tới là khách. Sách công tử đã vào Vân Dao phi thuyền thì chính là khách của Diêu thị ta. Dọc đường ta đều cho ngươi ăn ngon uống ngon, cũng đâu đối đãi thiệt với ngươi?”

Công Dương Sách nghe vậy mở mắt ra, ánh mắt bất thiện nhìn Diêu Thành Siêu: “Hiện giờ ngươi là dao thớt, ta là thịt cá, muốn chém muốn giết tùy ngươi, hà tất phải giả bộ diễn kịch trước mặt ta?”

“Diêu mỗ không thù không oán với Sách công tử, giết ngươi làm gì?” Diêu Thành Siêu bất đắc dĩ bật cười, bày ra dáng vẻ chịu oan khuất: “Lần này chẳng qua là vì làm mất hàng của Trường Ninh Vương thị, Diêu thị đuối lý, không thể không phối hợp, lấy đó mà trả nợ. Hiện giờ, chuyện ta hứa với Vương Thủ Triết đã làm xong hết, món nợ nợ Vương thị cũng đã trả xong, chuyện tiếp theo không còn liên quan tới Diêu mỗ nữa.”

Nói xong, hắn ta nâng tay cởi gông cùm trên tay Công Dương Sách, lại mở Khổn Thú Sách trên người ông ta ra, vươn tay chỉ ra bên ngoài: “Từ bây giờ trở đi, Sách công tử đã tự do rồi. Nếu ngươi muốn đi, lúc nào cũng có thể đi, Diêu mỗ tuyệt không ngăn cản.”

Công Dương Sách hồ nghi nhìn hắn ta một cái, thử bước ra ngoài một bước, thấy Diêu Thành Siêu quả thực không có ý ngăn hắn, lúc này mới sải bước đi ra ngoài.

Đã trôi qua nhiều ngày như vậy, hiệu quả của thuốc tê cao giai đã sớm hết, đương nhiên thực lực của Công Dương Sách cũng đã khôi phục lại. Không có trói buộc của Khổn Thú Sách và Hợp Kim Liêu Khảo, với thực lực của ông ta, tuy muốn băng qua Cụ Phong Dương vẫn có chút nguy hiểm nhưng cũng có hi vọng.

Chỉ cần trở về Đại Càn, ông ta có thể nói cho Khang quận vương biết tin tức Triệu Chí Khôn phản bội, vạch trần kế hoạch vô sỉ của Vương Thủ Triết và An quận vương.

Công Dương Sách nghĩ rất hay.

Thế nhưng, sau một lúc, sau khi đến cửa khoang sau của Vân Dao phi thuyền, Công Dương Sách nhìn cửa khoang sau mở rộng lại không có ý nhảy ra, ngược lại biểu cảm đờ đẫn nhìn ra bên ngoài, thật lâu không lên tiếng.

“Sách công tử không phải muốn đi gấp sao? Sao không đi?” Diêu Thành Siêu thảnh thơi theo sau, thấy Công Dương Sách đứng ở cửa bất động, cười hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right