Chương 1472: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (1)
“Hoang đường, chuyện này thực sự quá hoang đường.” Đức Hinh thân vương nghe lão già Đức Thuận thân vương kia nói vậy, còn kéo cả ông ta xuống nước cùng, trong lòng lập tức giật mình, nổi trận lôi đình nói: “Đức Thuận, ngươi đây là đang bôi nhọ uy nghiêm và danh dự của hoàng thất!”
“Đức Hinh, ngươi nhảy cái gì mà nhảy?” Đức Thuận thân vương liếc mắt, nhìn lão đối thủ, cười lạnh hắc hắc nói: “Tiên tổ Tử Vi Huyền Đô đại đế của chúng ta khai tích Đại Càn tới nay, thứ vẫn luôn tâm niệm là lý niệm cùng trị thiên hạ giữa hoàng thất và thế gia. Tại sao thế gia tra thuế được, hoàng thất chúng ta thì không tra được? Lẽ nào, Đức Hinh thân vương phủ các ngươi thật sự có hành vi trốn thuế lậu thuế nghiêm trọng sao?”
Ở Đại Càn, hễ là ruộng đất hoặc là sản nghiệp khác đều phải nộp thuế theo điều mục.
Hoàng thất có nhiều quận vương phủ, thân vương phủ, mỗi một phủ đệ đều là đại vật to lớn, một lượng lớn nông trang chất lượng cao và các loại sản nghiệp được đứng dưới tên các phủ.
Phần sản nghiệp này thuộc sản nghiệp bán độc lập của các phủ, do bọn họ tự kinh doanh, sản phẩm sản xuất ra đều do các vương phủ tự sử dụng. Ví dụ Bạch Vân Lầu dưới tên Hành quận vương là thuộc kiểu này.
Ngoài ra, hoàng thất còn có các loại hoàng trang.
Những hoàng trang này thuộc tộc sản, chính là cả hoàng thất cùng sở hữu. Phần tư sản này cực kỳ to lớn, do hoàng thất tông thân phủ thống nhất tiến hành quản hạt và vận tác, sản phẩm sản xuất ra hoặc là dùng để cung dưỡng cho nền tảng của phần lớn hoàng tộc và trợ cấp co tử đệ ưu tú trong hoàng tộc.
Ví dụ nói phụng dưỡng của bệ hạ, ngoài phụng dưỡng thuế nước còn có một bộ phận do hoàng thất tông thân phủ cung cấp.
Nhưng bất luận là sản nghiệp bán độc lập của vương phủ hay là tộc sản của hoàng thất tông thân phủ nắm giữ, dựa theo chế độ Đại Càn vẫn phải nộp thuế như thường, tỉ lệ nộp thuế giống như những thế gia khác, không có ngoại lệ.
Đây cũng là quy tắc ngay từ thuở mới dựng nước, do đại đế khai quốc Tử Vi Huyền Đô đại đế chiếu theo Tiên Triều định ra.
Dù sao thì nếu hoàng thất không cần nộp thuế, trong tình huống vô số tiểu thế gia treo sản nghiệp dưới tên hoàng thất, chỉ cần bọn họ chịu chi ra ba phần tới một nửa hạn ngạch nên nộp thuế làm hồi báo, dĩ nhiều hầu hết những hoàng tộc thiếu tiền đều nguyện ý chấp nhận bợ đỡ. Lâu dần, sản nghiệp thế gia há chẳng phải toàn bộ đều đứng dưới tên hoàng tộc?
Ngoài ra, nếu hoàng thất không nộp thuế, sản nghiệp của những thế gia khác làm sao có thể cạnh tranh với sản nghiệp hoàng thất? Chỉ riêng chi phí đã không cạnh tranh lại, lâu dần, thiên hạ này há chẳng phải đều là sản nghiệp của hoàng thất?
Nếu là mô thức như vậy, không nói thế gia có muốn tiếp tục chơi đùa cùng hoàng thất hay không. Trong thiên hạ đều là sản nghiệp của hoàng thất, đều không cần nộp thuế, thuế thu từ đâu ra?
Thế gia chi bằng bán đi gia sản, sau đó chạy tới Tiên Triều mua đất sống qua ngày là được.
Kiểu cấu tạo quốc gia này, e là không chống đỡ được bao năm thì toi mất.
Vì vậy, sản nghiệp hoàng thất nộp thuế cũng là một mắc xích cực kỳ quan trọng trong thu thuế Đại Càn, cũng vì vậy Đức Thuận thân vương nhảy ra mới cực kỳ hùng hồn như vậy.
Sắc mặt của Đức Hinh thân vương lại trở nên âm trầm, trong lòng cũng có chút hoảng.
Ông ta là thân vương, nào có thể không biết sản nghiệp của thân vương phủ nhà mình có đức hạnh gì
Dựa vào việc không ai dám tra, những năm qua, gia nghiệp nhà mình đã không ít lần làm giả ở mảng nộp thuế. Tuy ông ta không tính toán kỹ con số nhưng có lẽ cũng biết lỗ hổng tuyệt đối rất lớn.
Hơn nữa có câu “thượng bất chính hạ tắc loạn”, Đức Hinh thân vương như vậy, những con cháu của ông ta, những thân vương quận vương phủ kia đương nhiên cũng không tốt mấy.
Nếu thật sự điều tra triệt để việc nộp thuế, chưa biết chừng có thể náo ra sóng gió lớn cỡ nào.
“Bệ hạ.” Đức Hinh thân vương chuyển sang nhìn Long Xương đại đế, bi phẫn nói: “Đức Thuận thân vương vì dìu đỡ An quận vương đăng ngôi, quả thật là bất chấp mọi thủ đoạn. Lúc này ngay lúc Đức Hinh nhất mạch ta sắp hiệp trợ Khang quận vương vạch ra bộ kế hoạch chinh phạt Nam Cương, ông ta lại cổ động muốn tra thuế, rõ ràng là muốn quấy rối kế hoạch của chúng ta, có hiềm nghi kéo chân.”
Quận vương nhất mạch này của ông ta cùng với những thế gia không muốn bị tra thuế kia lần lượt phụ họa, đồng thanh chỉ trách Đức Thuận thân vương quấy rối đại kế quốc gia, ngáng chân Khang quận vương vào thời khắc mấu chốt.
Cho dù muốn tra thuế, đợi Khang quận vương đắc thắng trở về rồi tra cũng chưa muộn.
Đức Thuận thân vương cười lạnh nói: “Các ngươi muốn vạch ra kế hoạch chinh phạt Nam Cương thì tự đi mà mạch là được, tra thuế vốn không có mẫu thuẫn hay xung đột gì với việc này. Mạnh Nguyên Bạch đại nhan và đoàn đội của ông ta có kinh nghiệm thuế vụ phong phú, vốn không cần nhọc công thân vương phủ, quận vương phủ ra mặt, tự làm là có thể tra rõ ràng, minh bạch.