Chương 1473: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (2)
“Bệ hạ.” Định quốc công Dần Đạt lão tổ cũng chính nghĩa nói: “Đức Hinh thân vương nhất mạch đùn đẩy như vậy, mượn cớ tìm lý do trốn tránh tra thuế, thần thật sự khó lòng không hoài nghi có phải bọn họ có vấn đề to lớn trong chuyện nộp thuế này không. Nói không chừng thật sự đã mục tới tận xương cốt.”
“Huống hồ, chinh phạt Nam Cương là kế hoạch chiến lược quan trọng cỡ nào? Đường đường là đại nguyên soái chinh phạt, nếu ngay cả việc nộp thuế cũng trăm ngàn kẽ hở, làm sao có thể khiến người ta tin tưởng hắn có năng lực, có tư cách đi chủ trì đại cục chinh phạt Nam Cương? Nói không chừng, Đức Hinh nhất mạch đề ra kế hoạch này chỉ là muốn nhân cơ hội lần này vét một khoản tiền chiến tranh mà thôi.”
“Tóm lại, lão thần đề nghị, Khang quận vương phủ và An quận vương phủ có thể đồng thời tiến hành kiểm tra thuế vụ, nếu Khang quận vương phủ nộp thuế sai số không quá hai phần, không, ba phần! Chỉ cần không quá ba phần, Vương Dần Đạt ta là người đầu tiên tiến cử Khang quận vương trở thành đại nguyên soái chinh phạt Nam Cương.”
Lúc này, Long Xương đại đế ngồi trên đế ỷ lại khôngcòn vẻ nóng nảy và túy ý như ban đầu, ngược lại khẽ chau mày, sắc mặt lạnh băng, ánh mắt nội liễm, dường như không ai có thể nhìn ra tâm tư của ông ta.
Mặc cho bên dưới cãi nhau to cỡ nào, ông ta vẫn không mở miệng bày tỏ thái độ.
Cho tới khi Vương Dần Đạt nói xong câu cuối cùng, lúc này Long Xương đại đế mới nhìn Đức Hinh thân vương và Khang quận vương, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Đức Hinh, Thừa Tự, các ngươi thấy thế nào?”
Lão Diêu bên cạnh thấy vậy, trong lòng thở dài.
Cái tên Vương Thủ Triết kia quả nhiên đủ ác, nắm chắc lòng người, cũng thật sự rất đỉnh. Một đòn này của hắn chẳng những đánh trúng vào điểm yếu của Đức Hinh nhất mạch, đồng thời cũng đánh trúng và điểm yếu của bệ hạ.
Một quốc gia, nền tảng để quốc lực cường đại, một là dân số, hai chính là nộp thuế.
Quốc gia có nộp thuế đầy đủ mới có thể nhanh chóng bành trướng, có càng nhiều đất đai, nuôi sống càng nhiều nhân khẩu, vì vậy tiến vào vòng tuần hoàn lành tính, quốc qua mới có thể trở nên cường đại.
Giống như Vương Thủ Triết “vọng nghị đại đế” khi uống rượu cùng Long Vô Kỵ, cho rằng bệ hạ chinh Nam Tần thảo Tây Tấn, lấy một địch hai nhìn có vẻ uy phong lẫm liệt nhưng vì sao đánh tới giờ lại không có một kết quả chân chính? Ngược lại đánh mãi đánh mãi, đánh cho kho bạc nghèo túng!
Chung quy vẫn nằm ở nhân khẩu và tiền bạc.
Không có đủ tiền, làm sao có thể nuôi sống được nhiều quân đội? Làm sao có thể trợ cấp bồi dưỡng ra nhiều cao thủ?
Đều nói Nam Cương Man Cổ Tộc khó đánh nhưng nếu quân lực Đại Càn mạnh hơn, có thể tổ chức ra hậu cần và quân đội sánh ngang với tiên Triều, càn quét Nam Cương Man Cổ Tộc dễ như trở bàn tay.
Trước đó bệ hạ thấy Vương Thủ Triết cực kỳ giỏi kiếm tiền, bảo hắn nộp thuế Lũng Tả quận cao lên năm phần trong vòng mười năm, trông có vẻ như gây khó dễ cho Vương Thủ Triết, cố ý bẫy hắn. Nhưng trong đó, chưa chắc không có suy nghĩ thăm dò giới hạn của Vương Thủ Triết, muốn xem hắn có thể thật sự nghĩ ra một kế hoạch có thể làm giàu cho Đại Càn hay không.
Lỡ như trong tay Vương Thủ Triết có kế hoạch làm giàu gì đó không nỡ tung ra, chiêu này nói không chừng có thể trực tiếp ép hắn nôn ra.
Chỉnh trị nộp thuế!
Sao bệ hạ có thể không biết, hoàng thất cũng được, thế gia cũng xong, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ làm văn chương ở mảng thu thuế. Nếu mọi người đều có thể dốc sức nộp thuế, quốc lực Đại Càn chắc chắn sẽ có một bước tiến mới.
Chỉ là giống như Mạnh Nguyên Bạch nói, đây là thói tật quen lâu khó sửa. Đối mặt với thói tật này, cho dù bệ hạ có lòng chỉnh đốn nhưng cũng chỉ là chó cắn nhím, không cách nào hạ miệng.
Mà hiện giờ, tuổi thọ bệ hạ đã sắp tận, uy thế nặng nhất cũng là thời cơ thích hợp nhất.
Đúng lúc, Vương Thủ Triết lại “vô ý” đưa ra một phương án có vẻ khả thi.
Nhìn dáng vẻ này của bệ hạ, tựa như trong lòng đã có phương án.
Lão Diêu cảm khái trong lòng, không khỏi có chút đồng tình nhìn Khang quận vương và Đức Hinh thân vương.
Thật sự không biết bọn họ là vận khí quá gay go hay là lấy mình đo người quen rồi, kế sách gì không tung ra, cứ phải nhắm vào chuyện tra thuế, đi làm khó Vương thị?
Kết quả, Vương Thủ Triết mượn việc này phản kích, ngược lại khiến bản thân họ rơi vào trong sóng gió tra thuế.
Theo câu hỏi bình tĩnh của Long Xương đại đế, Đức Hinh thân vương và Khang quận vương đều run sợ trong lòng, bọn họ quá hiểu cá tính này của bệ hạ. Dùng ngữ khí và biểu cảm này để hỏi, chắc chắn không phải đang trưng cầu ý kiến của họ.
Nhưng có thể tra thuế của bọn họ sao? Vừa tra một cái, e là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Ngay sau đó, Đức Hinh thân vương cứng da đầu nói: “Bệ hạ hãy suy xét, hiện gờ chinh chiến Nam Cương cận kề, tuyệt không thể…”