Chương 1474: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,865 lượt đọc

Chương 1474: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (3)

Lời của ông ta còn chưa nói hết đã nghe Long Xương đại đế cười lạnh ha ha một tiếng.

Đại đế không màng đến ông ta, ánh mắt quét ngang cả Định Càn Điện, giọng nói không lớn nhưng tràn ngập uy áp khủng bố của đại đế: “Các ngươi hở tí lại mở miệng nói không tra được, phải lấy đại cục làm trọng.”

“Trẫm, chỉ hỏi các ngươi một câu.”

“Tại sao Trường Ninh Vương thị tra được, Định quốc công phủ tra được, An quận vương phủ tra được, tới phiên các ngươi lại là làm hỏng đại cục?”

Cơn thịnh nộ vô hình của Lăng Hư đại đế giống như thực chất ép xuống đỉnh đầu của mỗi một người, trên trán khong ngừng toát mồ hôi lạnh. Đây không chỉ là nghiền ép của quyền lực đế vương mà còn là thực lực và tầng sinh mệnh.

“Mạnh Nguyên Bạch.” Long Xương đại đế lạnh lùng nói.

“Có thần.” Mạnh nguyện Bạch khom eo đáp.

Sắc mặt ông ta tái nhợt, toàn thân đã bị mồ hôi thấm ướt. Ông ta hiểu, bản thân đã hoàn toàn bị cuốn vào chuyện này, tiếp theo chỉ cần một bước bất cẩn là có thể bước vào vực sâu vạn trượng.

“Trẫm biết ngươi ‘nghiệp vụ tỉ mỉ’, lại xưa nay ‘công chính liêm minh’.” Long Xương đại đế đã dịu ngữ điệu đi mấy phần: “Trẫm ban cho ngươi 【 kiếm lệnh Thương Long kiếm】, chủ trì chuyện tra thuế lần này, nếu có kẻ nào ngăn cản hoặc không thuận, giết!”

Kiếm lệnh Thương Long kiếm? Đây là kiếm lệnh của đạo khí trấn quốc 【Thương Long kiếm】có thể điều động tạm thời, dưới kiếm lệnh này, ai dám làm bậy, tội như mưu phản.

Chúng văn võ đại thần nghe vậy đều kinh sợ. Bệ hạ đây là đã quyết tâm muốn tra thuế!

Đức Hinh thân vương nhất mạch càng sợ hãi tới mồ hôi chảy đẫm lưng, hoảng loạn không thôi. Chuyện này, chuyện này nên làm sao mới tốt?

“Thần, thà chết không từ.” Cho dù trong lòng Mạnh Nguyên Bào có một vạn lần không muốn nhưng cũng không dám kháng chỉ. May mà đã có kiếm lệnh Thương Long kiếm, ít nhỏ làm chuyện này cũng sẽ không có ai dám quấy rối.

Phiền phức to rồi!

Hàng trăm văn võ đại thần có mặt, người nào người nấy đều có hoặc nhiều hoặc ít lỗ hổng trong việc nộp thuế sản nghiệp gia tộc. Một khi tra tới đầu bọn họ…

Có điều uy thế của đại đế, ai dám trái nghịch?

“Bệ hạ, tuy Mạnh đại nhân giỏi nghiệp vụ tra thuế nhưng suy cho cùng nhân thủ có hạn, muốn tra hết các thế gia trong cả nước là điều không thể.” Hôm nay, Đức Thuận thân vương lần đầu tiên trở về đại triều hội trong mấy trăm năm nhưng lại cực kỳ hoạt bát và đầu óc thanh minh: “Theo ta thấy, chi bằng tập trung tinh lực tra hai thân vương phủ ta và Đức Hinh, hai quận vương phủ Thừa Tự và Minh Viễn cùng với hai quốc công phủ An quốc công và Định quốc công để làm gương tra thuế.

“Chúng ta thân là thân vương, quận vương và quốc công, lẽ ra nên làm gương cho thiên hạ.”

“Còn các hoàng tộc, thế gia khác, có thể tự điều tra nội bộ, nếu phát hiện chỗ rò rỉ, tự tới quan phủ, quận phủ bản địa hoặc là Tam Tài ty bổ sung khoản thuế.”

Đức Thuận thân vương vừa thốt ra lời này, những thành viên ngoài Đức Hinh nhất mạch và Triệu thị nhất mạch có mặt tại đây đều âm thầm thở phào. Tuy tự tra và bổ sung thuế rất có thể sẽ thương gân động cốt, nhưng so với việc bị điều tra ra công bố trắng trợn khắp thiên hạ vẫn tốt hơn. Hơn nữa, đã là tự tra, vậy bổ sung bao nhiêu thuế là bản thân bọn họ tự quyết, trong đó có không ít chỗ có thể thao tác.

Mọi người theo bản năng sinh ra vài phần hảo cảm với Đức Thuận thân vương.

Có điều, ngay sau đó, hảo cảm của bọn họ lại mất đi hoàn toàn.

Chỉ vì Đức Thuận thân vương lại bổ sung nói: “Đợi các hoàng tộc và thế gia tự tra xét xong, Tam Tài ty liền có thể cử quốc điều tra, đến chừng đó còn tra ra thế gia nào thiếu thuế chưa bù, chẳng những phải phạt gấp trăm. Gia chủ và tiên sinh tài vụ liên quan phải gánh vác tội trạng, người có tình tiết nghiêm trọng, có thể đưa tới doanh pháo hôi lấy công chuộc tội.”

Mọi người lập tức toát mồ hôi lạnh. Thế này cũng quá hung tàn rồi, cứ như vậy, cho dù thành viên khác trong gia tộc muốn làm giả thuế vụ, gia chủ và tiên sinh quản sổ cũng thôi làm.

“Nếu có người báo thế gia trốn thuế lậu thuế, một khi tra ra, có thể ban thưởng cho người báo.” “Nếu là cáo oan cũng không sao, có thể biểu dương thế gia bị cáo oan, nhận danh hiệu ‘tấm gương nộp thuế’, thành thủ phủ, quận thủ phủ cũng có thể ban ưu đãi ở các phương diện.”

Từng biện pháp từ trong miệng Đức Thuận thân vương tuôn ra, tựa như đã sớm suy xét kỹ càng.

Cho dù là Long Xương đại đế cũng phải ghé nhìn Đức Thuận thân vương không thôi, lão già này ở bên bờ Tây Hải câu cá mấy trăm năm, ngược lại có tiến bộ.

Sau khi Long Xương đại đế cân nhắc một hồi, nói: “Lời của Đức Thuận rất có lý. Đã như vậy thì từ Đức Hinh, Đức Thuận thân vương phủ, Khang, An quận vương phủ cùng với hai đại quốc công phủ tra đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right