Chương 1475: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,003 lượt đọc

Chương 1475: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (4)

“Các hoàng tộc thế gia khác, đồng thời tự tra tính, lậu thuế trong vòng hai mươi năm bù vào, đủ, thiếu, sản nghiệp lậu đăng ký tạo sổ mới. Sau khi điều tra ra có người tội quá nặng, ắt sẽ nghiêm trị không tha.”

“Bãi triều!”

Giọng nói của Đại Đế ầm ầm vang vọng khắp Định Càn Điện.

Một chùy định âm, không để bất cứ ai phản bác.

“Cung tiễn bệ hạ.”

Chúng văn võ đại thần lần lượt hành lễ đồng thanh.

Dao động của lần đại triều hội này rất lớn, vừa bãi triều, đương nhiên đã có không ít người âm thầm bàn tán.

Long Xương đại đế đã hạ triều, nhưng không có vào Chuyết Chính Các mà tới Ngự Hoa Viên tản bộ, đút đám sói con ăn, sau đó chuẩn bị thuận đường đến thăm mấy đứa trẻ Vương An Nghiêp.

Ông ta chậm rãi đi dạo, sắc mặt không còn uy nghiêm nữa, ngược lại có dáng vẻ ung dung tự tại.

“Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ.” Lão Diêu cười nói: “Sau khi trải qua chỉnh đốn nộp thuế này, ngọn gió tà khí lậu thuế trốn thuế trên dưới cả nước chắc chắn sẽ sạch sẽ, quốc lực cũng sẽ theo đó mà dâng lên.”

“Lão già ngươi, trẫm bị Vương Thủ Triết dùng như cây thương, ngươi còn vui mừng như vậy?” Long Xương đại đế tức giận trừng mắt nói: “Ngươi nói thật đi, có phải ngươi đã sớm đầu nhập An quận vương, mong chờ trẫm sớm chết, thoái vị nhường cho hắn?”

“Bệ hạ oan uổng…Lão nô sống là người của bệ hạ, chết là ma của bệ hạ.” Lão Diêu tỏ ra “sợ hãi” xin tha: “Lão nô đây là mừng thay cho bệ hạ, người đã sớm muốn chỉnh đốn thuế vụ chỉ là vẫn luôn chưa tìm được thời cơ và lý do phù hợp. Hiện giờ trận náo loạn này của Vương Thủ Triết há chẳng phải đang thỏa ý nguyện của người sao?”

“Lão già vô liêm sỉ.” Long Xương đại đế cười mắng một câu, sau đó sắc mặt cũng dần nghiêm lại nói: “Trẫm nào có không có lý do và cơ hội chứ, trẫm chỉ là vẫn luôn không hạ quyết tâm được. Chuyện tra thuế muốn thần chúng, chắc chắn phải bắt đầu từ hoàng gia. Mặt mũi của hoàng gia, đợt này phải mất rồi.”

“Lần phản kích này của Vương Thủ Triết coi như khiến trẫm hạ quyết tâm. Thò đầu là một đao, rụt đầu cũng là một đao, đã là thói tật, đương nhiên đao càng nhanh, hạ thủ càng độc, thanh trừ mới càng sạch sẽ.”

“Tuy trẫm đã già nhưng uy phong và uy vọng vẫn còn, hơn nữa ai cũng biết bây giờ trẫm vui ghét thất thường, tính tình không tốt, trước khi chết kéo theo mấy kẻ bồi táng cũng chưa biết chừng, do trẫm ra tay, bọn họ mới không dám làm loạn. Không nhân cơ hội này trị thói tật này, lẽ nào còn đợi tân đế lên ngôi giày vò chuyện này sao?”

Khởi đầu khi tân đế lên ngôi là tình huống gì, Long Xương đại đế có thể không rõ? Khi đó trên đầu một đống trưởng bối, bên cạnh một đống ngoại thích, uy vọng bản thân còn chưa thành, muốn làm chút chuyện cũng đâu có dễ như ông ta bây giờ?

“Bệ hạ thánh minh.” Lão Diêu nịnh nọt, than thở nói: “Chỉ là lần này Đức Hinh thân vương và Khang quận vương nhất mạch sẽ phải mài mòn uy vọng rồi.”

“Đó cũng là chúng tự chuốc lấy, ngay cả sai số ba phần cũng không dám nhận, thế này còn chưa đủ chứng tỏ vấn đề sao?” Sắc mặt Long Xương đại đế hơi bất mãn nói: “Đặc biệt là lão già Đức Hinh, bản thân không đứng đắn, ảnh hưởng cả một tổ. Hài tử Thừa Tự kia vốn cũng không có như vậy, những năm qua đều do Đức Hinh dạy hư rồi.”

“Vừa hay nhân cơ hội này trừng trị Ngô Thừa Tự, phải cho hắn biết nếu còn muốn tranh vị trí đế tử thì phải đi ngay ngồi thẳng. Toàn thân đều là cái sàng, làm sao có thể thần chúng?”

“Lão nô cũng hi vọng sau khi Khang quận vương trải qua lần này, có thể thông tường, chân chính trở thành một chuẩn đế tử có năng lực đảm đương.” Lão Diêu phụ họa nói.

“Vậy còn phải xem bản thân hắn khi đối mặt với khốn cảnh có thật sự có thể Niết Bàn trùng sinh không. Nếu không được, vậy chỉ có thể bị đào thải.” Long Xương đại đế bình tĩnh nói: “Cuộc chiến đế tử không được qua loa, việc này liên quan tới quốc vận vạn năm của Đại Càn ta.”

“Bệ hạ, tên Vương Thủ Triết kia lần này vì đại nghĩa kháng chỉ không tới, hay là lão nô đích thân tới gặp hắn, sau đó giải hắn tới gặp bệ hạ?”

“Hừ! Vậy thì không cần, trẫm có thân phận gì? Há lại hắn muốn gặp là gặp, không muốn gặp thì không gặp? Bơ, sớm muộn cũng có lúc hắn tới xin trẫm.”

Hai chủ nô, ngươi một câu ta một câu, dần dần đi xa.

Gần như là cùng khoảng thời gian.

Mạnh Nguyên Bạch sau khi bãi triều lập tức triệu tập mấy thân tín của Tam Tài ty, dùng danh nghĩa tra thuế lập tức điên cuồng xông vào Định quốc công phủ.

Vừa vào Định quốc công phủ, Mạnh Nguyên Bạch liền điều động các thân tín ra ngoài, sau đó tóm lấy gia chủ Vương thị Vương Vũ Xương phụ trách chiêu đãi ông ta: “Vũ Xương gia chủ, Vương Thủ Triết còn ở Vương thị không? Xin ngài lập tức đưa ta đi gặp hắn.”

“Mạnh đại nhân chớ vội.” Vương Vũ Xương bình tĩnh như không kéo ông ta lại: “Giờ này, chắc Thủ Triết vẫn đang ngủ trưa. Không vội không vội, chúng ta uống trà nói chuyện trước.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right