Chương 1476: Bàn tay khuấy đảo phong vân, Mạnh đại nhân đầu hàng (5)
Ngủ trưa?
Mạnh Nguyên Bạch đơ mặt, ông ta quả thực không dám tin cái tên Vương Thủ Triết kia khuấy đảo trời long đất lở Định Càn Điện, liên lụy cả thiên hạ vào.
Hắn lại còn có tâm tình nhàn nhã ngủ trưa?
“Vũ Xương gia chủ.” Mạnh Nguyên Bạch miễn cưỡng nhịn xuống kích động chửi mẹ, hít sâu một hơi hành lễ nói: “Mạng người quan trọng, làm ơn.”
Vương Vũ Xương lộ vẻ khó xử: “Lúc Thủ Triết ngủ trưa, rất ghét có người làm phiền.”
Ngừng một lát, ông ta mới trịnh trọng gật đầu nói: “Có điều Mạnh đại nhân đã nói vậy, vậy Vương mỗ sẽ liều bằng mọi giá. Đại nhân, xin theo ta.”
“Đa tạ Vũ Xương gia chủ.” Mạnh Nguyên Bạch cảm kích hành lễ lần nữa, trong lòng chộn rộn không thôi, gặp mặt Vương Thủ Triết kia, cảm giác giống như nợ nhân tình to bự vậy.
Vương Vũ Xương dẫn Mạnh Nguyên Bạch tới Tứ Quý Viên và “miễn cưỡng quấy rầy” giấc ngủ trưa của Vương Thủ Triết.
Chẳng mấy chốc, Vương Thủ Triết đã tiếp đãi Mạnh Nguyên Bạch trong thư phòng, hắn mỉm cười đích thân pha trà nói: “Mạnh đại nhân đại giá quang lâm, Thủ Triết thất lễ không đón tiếp từ xa, tha tội tha tội.”
Ngoài dự liệu, Mạnh nguyên Bạch đứng dậy trước, vẻ mặt nghiêm túc hành lễ: “Thủ Triết gia chủ, Nguyên Bạch trước đó đã đắc tội, xin gia chủ tha thứ.”
“Nào dám, nào dám.” Vương Thủ Triết đáp lễ nói: “Mạnh đại nhân cính là một lòng vì công sự, Thủ Triết nào sẽ ghi thù? Huống hồ còn là đại nhân đã chứng minh sự thanh bạch của Vương thị. Mạnh đại nhân, những dã trà này chính là trọng tôn nhi của Thủ Triết vô tình thu hoạch được, tuy tầm thường nhưng lại có một kiểu phong vị khác.”
Trà ngon nhất trong tay hắn hiện giờ đương nhiên là lá cây Sinh Mệnh do Vương Ly Tiên rung rụng. Chẳng qua quá trân quý, không thật sự là người thân cận, hắn không nỡ chia.
“Trọng tôn nhi, là hài tử An Nghiệp kia? Ta có nghe nói bây giờ hắn ở trong Vọng Tiên Các của bệ hạ, được bệ hạ sủng ái.” Mạnh Nguyên Bạch uống một ngụm, liên thanh khen ngợi: “Trà ngon trà ngon, Thủ Triết gia chủ đúng là người phúc duyên sâu nặng, các hài tử ai ai cũng xuất sắc.”
“Thế hệ này của Quy Long Mạnh thị cũng lớp lớp nhân tài.” Vương Thủ Triết mỉm cười khách sáo nói: “Có kỳ vọng Tam phẩm.”
Hai người tâng bốc thương nghiệp lẫn nhau một hồi, dần dần quen thuộc.
Lúc này Mạnh Nguyên Bạch mới lộ ra diện mạo thật, chua sót nói: “Thủ Triết gia chủ, hai lần phản kích này của ngươi, ta coi như đã lĩnh giáo sự lợi hại của ngươi rồi. Chỉ có điều, ngươi cứ gài lão Mạnh ta. Hiện giờ, Triệu thị đã hận ta tận xương tủy. Đức Hinh thân vương nhất mạch cũng coi ta như cái gai trong mắt.”
“Thậm chí, các thế gia lớn nhỏ trên dưới cả nước đều âm thầm mắng Mạnh Nguyên Bạch ta. Thủ Triết gia chủ à, thế này bảo Mạnh Nguyên Bạch ta phải làm sao?”
“Chúc mừng Mạnh đại nhân, ngài đây là sắp ghi danh sử sách.” Vương Thủ Triết chắp tay nói.
Ghi danh sử sách!
Quỷ mới thèm ghi danh sử sách, khóe miệng Mạnh Nguyên Bạch giật giật: “Thủ Triết đừng nói đùa, xin chỉ một con đường sáng.”
“Đường sáng? Mạnh đại nhân lẽ nào còn có tâm tư muốn đầu nhập Khang quận vương?” Vương Thủ Triết hiếu kỳ hỏi.
“Sao có thể, hiện giờ Khang quận vương hận ta thấu xương. Hơn nữa hắn tính tình hẹp hòi, bạc bẽo, ta không dám đầu nhập hắn.” Mạnh Nguyên Bạch lắc đầu ngay, ánh mắt mong chờ nói: “Cho nên, tương lai sau này, mong Thủ Triết gia chủ chiếu cố.”
“Mạnh đại nhân khách khí rồi, dìu dắt lẫn nhau, dìu dắt lẫn nhau mà thôi.” Vương Thủ Triết cười đáp lễ: “Sau chuyện này, ta giới thiệu An quận vương cho ông.”
“Được được được, ta và Thủ Triết đã là người trên một chiếc thuyền rồi.” Mạnh nguyên Bạch vừa đầu nhập, rất rõ ràng bản thân lẽ ra phải “đầu danh trạng”, xắn tay áo phấn chấn nói: “Lần này, Thủ Triết ngươi nói làm thế nào thì làm thế ấy. Từ sau mấy lần Mạnh mỗ nhìn Thủ Triết gia chủ dùng kế, kế này e là không đơn giản là tra thuế.”
“Nguyên Bạch huynh không hổ là ty trưởng Tam Tài ty.” Vương Thủ Triết thản nhiên cười nói: “Bình thường tra thuế thì được, chỉ là Nguyên Bạch huynh phải lưu ý thêm, dấu vết các hạng vào ra các khoản lớn tài nguyên bất minh…”
Tài nguyên bất minh?
Mạnh Nguyên Bạch run người, không dám tin nhìn Vương Thủ Triết: “Thủ Triết gia chủ lẽ nào là chỉ…”
Nhưng chớp mắt, ông ta lập tức phấn chấn lên: “Thủ Triết huynh quả nhiên là thủ đoạn hay, Nguyên Bạch bội phục bội phục. Ngươi yên tâm, chỉ cần hắn gan to bằng trời dám làm rồi thì ắt sẽ có dấu vết. Dưới trướng Nguyên Bạch có không ít nhân tài khướu giác nhạy bén.”
Ông ta cũng không ngờ vừa lên thuyền đã đón lấy một trận đại công to lớn…
Khang quận vương phủ.
Hoàng hôn, ánh tà dương rực rỡ. Cả tòa trạch viện đều đắm chìm trong ánh tà dương màu đỏ cam, tựa như đã mạ lên một tầng ánh sáng ấm áp màu đỏ ửng, tăng thêm mấy phần xinh đẹp và hoa mỹ.
Khung cảnh này cực kỳ đẹp đẽ.
Nếu là bình thường, Khang quận vương có thể sẽ còn nán lại thưởng thức một lúc nhưng hôm nay ông ta lại không có nhã hứng này, trực tiếp cho xe ngựa tiến vào trong phủ.