Chương 1478: Giải quyết tận gốc! Hất bàn (2)
“Điện hạ.” Khương Trúc Y chắp tay nói: “Trước đó Ngọc Thanh cô nương đã truyền tin tức về, nói gần đây Thiên Các và một tổ chức tình báo mới xuất hiện khác vẫn luôn cản trợ nàng nghe ngóng tin tức, có không ít nguồn tin tức đều bị chặn đứng bên đó. Nàng không thể không chia ra một phần tinh lực chống đối bọn họ, cho nên tin tức có chút trễ nãi.”
Ngừng một lát, Khương Trúc Y lại nói: “Có điều, điện hạ cũng không cần quá lo lắng. Sách công tử chính là đại thiên kiêu thánh địa, lại là đồ đệ của Lang Gia chân nhân, thân phận đặc biệt. Hiện giờ lại đang ở địa giới của Đại Càn chúng ta, Tiên Triều Diêu thị ít nhiều cũng phải nể mặt hắn mấy phần. Lần này chắc là vì nguyên do nào đó mới chậm trễ, nếu không có gì ngoài ý muốn, có lẽ hai ngày nay sẽ có tin.”
Khương Trúc Y chậm rãi nói, mỗi một cử chỉ đều rất tự tin. Đây là tư thái mà các trang tuấn kiệt Tiên Triều thường có, Tiên Triều bất luận là kinh tế, trình độ giáo dục hay là tầng thực lực chỉnh thể đều vượt xa Đại Càn, người Tiên Triều từ nhỏ đã hiểu biết nhiều, tâm thái cũng thường sẽ khá cao.
Có điều, Khương Trúc Y thân là người ưu tú trong đích thứ mạch của gia tộc, cũng có dã tâm ra khai chi tản lá, tự mở một mạch, mà phụ tá Khang quận vương đăng ngôi đại đế Đại Càn chắc chắn là con đường ngắn nhất.
“Ừm.” Khang quận vương khẽ nhíu mày, đáp một tiếng: “Công Dương hiền đệ xưa nay tâm cao khí ngạo, hành sự khó tránh khỏi có chút làm theo ý mình. Bỏ đi bỏ đi, với thực lực của hắn không tới mức chịu thiệt.”
Ngừng một lúc, ông ta lại hỏi: “Tín lão thì sao, có tin tức truyền về chưa?”
Nếu bên phía Tín lão thành công thì có thể mượn việc này âm thầm áp chế Vương Thủ Triết. Thậm chí khiến Vương Thủ Triết quay lại góp sức cho ông ta cũng không phải không có khả năng.
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của Khương Trúc Y ngưng trọng lại: “Có tin tức rồi nhưng tình huống rất bất ổn.”
“Nghe nói lúc Tín lão và huynh đệ Ô thị làm việc, vận khí cực kỳ xấu, đụng phải viện trưởng Thiên Hà chân nhân của Lũng Tả Tử Phủ Học Cung đang làm khách ở Vương thị…kết quả, ba người đều bị coi là tà tu ác tặc giết chết tại chỗ!”
“Cái gì? Tín lão cũng bị giết chết?” Khang quận vương đứng bật dậy, sắc mặt đại biến: “Còn có lão già Thiên Hà kia, tại sao lại ở Trường Ninh Vương thị?”
“Ta đã nghe ngóng được từ trong công báo quan phủ, ba người đều bị giết chết. May mắn là Tín lão đã ‘tự bạo’ trước khi bị bắt giết, không để lộ thân phận.” Khương Trúc Y cúi đầu nói: “Ta nghe nói Thiên Hà chân nhân được Vương thị mời, dùng thần thông của ông ta giúp điều động linh mạch, tạo ra Tụ Linh trận làm nền tảng cho gia tộc.”
“Chuyện này có lẽ là trùng hợp, Vương thị và Thiên Hà chân nhân đều chỉ coi ba kẻ tới là tội phạm truy nã của triều ta. Nếu không, nếu để họ bắt được ‘Tín lão’, chắc chắn nhân cơ hội đả kích chúng ta một phen.”
Khương Trúc Y phân tích “rất có đạo lý”, chỉ đáng tiếc ông ta vốn không hiểu tâm thái thật sự của Vương Thủ Triết.
Tín lão cũng vậy, huynh đệ Ô thị cũng thế, tuy quả thực là người của Khang quận vương nhưng cho dù bắt sống bọn họ, một khi muốn tranh luận với Khang quận vương về chuyện này, trong thời gian ngắn sẽ không tra rõ, bọn họ sẽ có cách đùn đẩy.
Ngược lại chuyện này xảy ra sẽ bại lộ thực lực chân chính của nội bộ Vương thị, dễ thu hút kẻ thù mạnh hơn. Còn chi bằng đẩy hết chuyện lên Thiên Hà chân nhân, để lão nhân gia ông ấy cõng cái nồi này, ắt sẽ phù hợp nhất.
“Tín lão!” Mắt của Khang quận vương thoáng đỏ lên, trong lòng dâng trào một cỗ căm giận và hận thù: “Vương thị, Thiên Hà, bổn quận vương không đội trời chung với các ngươi!”
Khác với những người khác, Ngô Trung Tín đã theo Khang quận vương từ rất sớm, một đường bảo vệ ông ta trưởng thành.
Cho dù Khang quận vương bạc bẽo cỡ nào, suy cho cùng cũng là con người, vẫn có tình cảm.
“Điện hạ bớt giận.” Khương Trúc Y chắp tay nói: “Chuyện đã tới nước này, tức giận đã không còn ý nghĩa gì. Hiện tại chuyện chúng ta cần làm chính là nghĩ cách vượt qua nguy cơ tra thuế lần này, ít nhất phải giảm thiệt hại tới mức thấp nhất. Chỉ có cuối cùng ngài giành được vị trí đế tử mới có thể báo thù cho Tín lão.”
“Phù phù…”
Khang quận vương hít sâu mấy cái mới miễn cưỡng khắc chế được cảm xúc, ánh mắt tràn ngập sắc lạnh nhìn về bên khác: “Ngọc Đức tiên sinh, trước đó ta phái tùy tùng trở về bảo ngươi chỉnh lý các hạng mục, tình hình thế nào rồi?”
Ngọc Đức tiên sinh là kế toán tổng của Khang quận vương phủ, dưới trướng quản giáo mười mấy tiên sinh kế toán. Ông ta xuất thân bàng chi sa sút của hoàng thất, tên đầy đủ là “Ngô Ngọc Đức”, các tổ bối đều là người xử lý sổ sách của Đức Hinh nhất mạch này.
“Hồi điện hạ.” Ngọc Đức tiên sinh nói: “Các hạng mục của Khang quận vương phủ chúng ta rất phức tạp, trong thời gian ngắn…”