Chương 1479: Giải quyết tận gốc! Hất bàn (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,997 lượt đọc

Chương 1479: Giải quyết tận gốc! Hất bàn (3)

“Bỏ đi bỏ đi, bổn điện hạ chỉ hỏi ngươi, nếu dựa theo thực tế nên nộp thuế và thuế mà chúng ta nộp, sai số bao nhiêu? Có ít hơn năm phần không..” Khang qunaj vương xưa giờ chú trọng đại cục, thu nhập và chi tiêu trong nhà đương nhiên hiểu rõ, chỉ là không rõ rốt cuộc đã trốn thuế lậu thuế bao nhiêu. Chuyện này bình thường vốn không cần ông ta quản.

“Đây…” Ngọc Đức tiên sinh toát mồ hôi trán, nghiến răng nói: “Điện hạ, ngài quá bảo thủ rồi, là là ít nhất tám phần…”

Khang quận vương cả kinh trong lòng, suýt chút cắm đầu.

Ông ta vô cùng tức giận, gầm lên: “Sao có thể? Đám người các ngươi to gan lắm, quả thật quá to gan! Tám phần, sao lại làm ra được?”

“Điện hạ oan uổng quá.” Ngọc Đức tiên sinh khổ sở nói: “Vốn dĩ Khang quận vương phủ cũng dựa theo lệ cũ thiếu khoảng năm phần. Nhưng mấy trăm năm gần đây, điện hạ luôn nổ lực bôn ba vì cuộc chiến đế tử, tư kim trong phủ dần thiếu hụt, nếu không tăng độ trốn thuế lên, rất nhiều chuyện e là không cách nào vận tác.”

Huống hồ ông ta cũng không có gan làm chủ chuyện này, vì vậy trước khi làm đã sớm xin điện hạ, chỉ là đoán chừng điện hạ đã sớm quên là mình đã đồng ý.

“Không thể tìm cách cân bằng những khoản mục này sao?” Khang quận vương đau đầu không thôi, day day huyệt thái dương.

Ngọc Đức tiên sinh suýt chút nghẹn chết, suýt chút lỡ miệng chửi rủa. Nào nào nào, khoản mục giao cho ngài, ngài cân một cái cho ta xem?

Có điều nếu ông ta dám nói ra lời này, có lẽ sẽ bị đánh chết.

Bất đắc dĩ, ông ta chỉ đành buồn chán nói: “Điện hạ, khoản mục tài vụ rút giây động rừng. Cho dù chúng ta đã rất cẩn thận nhưng cho dù là nhà ai trốn thuế lậu thuế, chỉ cần quy mô lớn chút, một khi tra rõ, tra kỹ, chắc chắn có thể tra ra vấn đề.

“Cho dù có làm tốt tới đâu, Tam Tài ty chỉ cần tra kỹ quy mô các sản nghiệp, tỉ mỉ đối chiếu thu chi, tra hỏi những người liên quan, cuối cùng vẫn không trốn được.”

Đại quản gia quận vương phủ ở bên cạnh nhíu mày nói: “Điện hạ, hay là chúng ta nên dùng cách cũ. Những quan thuế vụ phụ trách tra thuế kia có thân nhân gia quyến, luôn có những thứ muốn có, chúng ta nghĩ cách thu mua mấy người, trong quá trình tra thuế động tay chân một chút…”

Thế nhưng lời của ông ta còn chưa nói hết đã bị Khang quận vương ngắt lời.

“Ngu xuẩn!” Khang quận vương lạnh lùng liếc ông ta một cái: “ngươi biết hiện giờ có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chúng ta không? Huống hồ lần này bên An quận vương đã sớm có chuẩn bị, chắc chắn phái người âm thầm quan sát chúng ta, đợi nhìn điểm yếu của ta mọi lúc. Ngươi có tin ngươi chân trước mới phái người ra, chân sau người đã bị người của An quận vương chụp lại, biến thành ta có ý đồ mua chuộc nhân chứng của quan thuế vụ?”

“Phải phải phải, là lão nô suy nghĩ không chu toàn.” Đại quản gia toát mồ hôi lạnh.

“Không chỉ lôi kéo thông đồng không được, uy hiếp, ám sát, những thủ đoạn này đều không được.” Khang quận vương lạnh giọng nói: “Vương Thủ Triết đây là âm mưu trắng trợn, chính là nhìn trúng sổ kế toán của ta và lão tổ tông không tra được, một đao này đã đâm đến tim ta.”

“Điện hạ an tâm chớ vội.” Khương Trúc Y hiến kế nói: “Chuyện này nhìn bề ngoài tựa như rất bất lợi cho ngài, một khi bị tra ra có hành vi trốn thuế lậu thuế lớn, uy vọng sẽ bị đả kích trầm trọng.”

“Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, chuyện này chưa hẳn có lợi cho An quận vương. Kế này của hắn có lợi cho quốc gia nhưng lại đắc tội nhiều thế gia và hoàng tộc. Mọi người ngoài mặt không nói nhưng trong lòng chắc chắn hận đám người An quận vương tận xương, ai cũng không muốn móc miếng thịt mình ăn được từ trong cuống họng ra mà?”

“Cuộc chiến đế tử là tranh về cái gì? Dĩ nhiên là phải đại biểu lợi ích của hoàng thất, lợi ích của thế gia đại tộc. Tuy kế này của Vương Thủ Triết hay nhưng đã chặt đứt đường nhân duyên của An quận vương trong thế gia rồi.”

Vẻ mặt của Khang quận vương lập tức phấn chấn lên: “Lời này của Trúc Y có đạo lý, vậy tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?”

“Ngoài mặt tích cực phối hợp tra thuế, không thể lưu lại chuôi cán ở đầu ngọn sóng này.” Khương Trúc Y phân tích nói: “Thứ hai, chủ động nhận tội với bệ hạ, lấy lý do bản thân không biết chuyện, bảo đảm nhất định sẽ cải chính.”

“Thứ ba, âm thầm tố cáo thân vương phủ, quận vương phủ cùng với các đại thế gia trốn thuế lậu thuế khắp nơi, bức Tam Tài ty đi tra, ít nhất cũng phải bức ép bọn họ bổ sung thuế, sau đó do Lạc Ngọc Thanh trắng trợn tuyên bố. Không sai, chúng ta quả thực đen nhưng nếu phần lớn đều đen, chúng ta cũng không có đen quá đà…Lúc này, người trắng ngược lại quá nổi bật, quá khơi gợi hận ý.”

“Thứ tư, tích cực lôi kéo đồng minh, ám thị một khi An quận vương lên đài, tương lai của mọi người đều không dễ sống. Chi bằng khi bỏ phiếu nội bộ hoàng thất, đưa ngài đăng cơ, đến chừng đó thu thuế của hoàng thất và đại gia tộc có thể mắt nhắm mắt mở.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right