Chương 1480: Giải quyết tận gốc! Hất bàn (4)
“Hay! Kế hay!” Khang quận vương vui mừng nói: “Ý này của Trúc Y khiến trước mắt sáng tỏ thông suốt hẳn.”
Lần này, tên Ngô Minh Viễn kia coi như đã đắc tội phần lớn thế gia và hoàng tộc cả thiên hạ. Có câu “đoạn tiền tài của người như giết phụ mẫu người”, ông ta không tin Ngô Minh Viễn gây sức ép đợt này, còn có thể có bao nhiêu thế gia và hoàng tộc nguyện ý ủng hộ ông ta nữa!
“Đại quản gia.” Khang quận vương hơi phấn chấn.
“Điện hạ.” Lão quản gia sáng mắt lên, tựa như nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối, lập tức hưng phấn lên: “lão nô cụ thể nên làm thế nào?”
“Như thế này, ngươi đi tìm…”
Khang quận vương nhỏ giọng nói mấy câu, đại quản gia lập tức gật đầu lia lịa, tỏ ra hưng phấn rời đi.
Là gia thần tâm phúc của Khang quận vương, một thân vinh nhục của ông ta đều liên quan tới Khang quận vương, một khi Khang quận vương ngã, ông ta chắc chắn là kẻ xui xẻo trước nhất, vì vậy, lúc này ông ta rất tích cực.
Lão quản gia theo Khang quận vương nhiều năm, năng lực làm việc không cần nói nhiều.
…
Phong ba tra thuế nhanh chóng triển khai trong Quy Long Thành.
Từng trận binh hoang mã loạn, ồn ào huyên náo.
Trong một vùng binh hoang mã loạn của các thế gia, bất tri bất giác, thời gian hơn nửa tháng đã trôi qua. Hành động tra thuế gây náo động ầm ầm, tựa như dị tượng không dừng lại, ngược lại có xu thế ngày càng nghiêm trọng hơn, tựa như liệt hỏa cháy lan, khó mà dừng lại.
Mỗi ngày đều sẽ có thế gia hoặc hoàng tộc ngã nhào vào.
Có điều, cho dùng ngoài mặt náo loạn tới đâu, lão bách tính trong Quy Long Thành vẫn sinh sống như thường lệ. Ngoài một bộ phận nhỏ liên quan lợi ích, hầu hết mọi người đều không chịu ảnh hưởng gì, ngược lại ăn dưa rất nồng nhiệt.
Thành Tây.
Bởi vì Quy Long Thành chủ yếu xây dựng phía Đông và phía Nam, vùng Thành Tây này miễn cưỡng coi như là khu vực cũ, mức độ phồn hoa tương đối kém hơn nhiều so với Thành Đông. Người sống ở đây cũng đa phần là những thành viên của thiên chi viễn mạch hoàng thất cùng với một số thế gia có lịch sử lâu đời nhưng đã không còn hưng thịnh. Trong phong ba tra thuế lần này, Thành Tây chịu ảnh hưởng khá nhỏ.
Đầu đường cuối ngõ cũng không có gì khác biệt so với thường ngày.
Hôm nay, lão Lưu đầu như thường lệ, dựng tiệm trà lạnh bên đường, thuận tiện bày bán chút điểm tâm. Lúc này, ông ta đang nhàn hạ ngồi phía sau quầy hàng, xua đuổi ruồi nhặng bị hương thơm thức ăn thu hút.
Lợi nhuận tiệm trà lạnh không cao, một bát trà lạnh cũng chỉ bán hai đồng xu, một ngày kiếm cũng không nhiều, cũng chỉ đủ cho chi tiêu thường ngày của một mình ông ta mà thôi. Có điều lão Lưu đầu làm cái này cũng không phải là có ý kiếm tiền.
Nữ nhi của ông ta đã thành thân rồi, mấy năm trước thê tử của ông ta cũng qua đời, dựng tiệm cũng chỉ là đốt thời gian, thuận tiện cũng có thể có người tới nói chuyện tán gẫu với ông ta mà thôi.
Lúc này, mấy tráng hán làm việc ở cửa hàng đang ngồi trong mái che, vừa uống trà nghỉ chân vừa thi thoảng nói chuyện. Lão Lưu đầu cũng lắng tai lên, ở bên cạnh nghe rất nồng nhiệt.
“Nghe nói gì chưa? Mấy hôm trước Lý thị ở Thành Nam bị điều tra rồi, mấy cửa hàng trang viện dưới tên đều náo tới gà bay chó nhảy. Lần này Thành Nam Lý thị xui rồi, nếu bù thuế không được, không giải quyết êm xui thì phải cầm cố sản nghiệp đi bù hụt.” Tráng hán số một cảm khái nói.
“Thế cũng là bọn họ đáng đời!” Tráng hán số hai bên cạnh ngó lơ: “Nếu bọn chúng giống như chúng ta, thành thật nộp thuế, lúc này sẽ chật vật như vậy sao? Hơn nữa mấy hôm nay, thế gia bị tra không ít đâu, giống như Thành Nam Tôn thị, Thành Bắc Hàng thị, mấy năm trước ỷ vào sự che chở của An quốc công phủ đã kiếm không ít tiền, có thế gia nào không phải là đáng tội?”
“Hắc hắc, ta nào có đồng tình với Thành Nam Lý thị? Ta là đáng thương cho tiểu thiếp thứ mười tám vừa cưới năm nay của lục thiếu Lý gia.” Tráng hán số một mở miệng trước đó cười hắc hắc, nụ cười thô tục: “Tiểu nương tử đó tướng mạo xinh đẹp, ngon nghẽ như tiên nữ sắp bay lên trời. Lý gia ầm ĩ như vậy, nàng ta chắc chắn cũng phải chịu khổ theo.”
“Cút đi! Nói giống như ngươi đã gặp qua rồi vậy.” Tráng hán số ba cười mắng hắn ta một câu.
“Sao ta chưa gặp chứ?” Tráng hán số một đắc ý cười nhe răng: “Tiểu nương tử kia chính là người cùng con hẻm của nhà ta. Khi nàng ta còn nhỏ, ta còn mua kẹo cho nàng ta, nắm tay nàng ta đó. Mấy hôm trước, khi nàng ta về thăm nhà, ta còn nghe người nhà nàng ta oán hận, nói lục lang Lý gia kia không phải thứ tốt đẹp gì, để bù vào thuế gì đó mà lại mặt dày đòi lại thứ đã có Bích Vân.”
Nghe ba người bàn tán, tráng hán thứ tư nhe răng, tâm trạng u sầu: “Ta ngay cả một nương tử cũng không có, lục thiếu Lý gia kia lại còn có thể cưới được mười tám tiểu thiếp, thế gia tử đáng ghét…”
“Ta thấy là ngươi dư tinh lực không xả đâu được, thèm nữ nhân rồi…”