Chương 1484: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,092 lượt đọc

Chương 1484: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (1)

Lợi nhuận buôn lậu có được đều thông qua Tiên Triều rửa một lần rồi mới chuyển vào trong Khang quận vương phủ. Mà bên Khang quận vương chủ yếu có một người Tiên Triều tên Khương Trúc Y phụ trách tiếp nhận.

Mà hiện giờ Khương Trúc Y này vẫn ở trong Khang quận vương phủ, đảm đương phụ tá hàng đầu.

Kết hợp với vấn đề khoản mục mà Mạnh Nguyên Bạch “vô tình” tra ra được từ Khang quận vương phủ, kiểm chứng qua lại, coi như là chứng cớ rành rành! Tình huống như vậy, cho dù bên Khang quận vương có chết không nhận cũng có thể trị tội.

Cơn thịnh nộ của đại đế đáng sợ cỡ nào?

Phút chốc, trong Chuyết Chính Các này bị một cỗ năng lượng vô hình tràn ngập, cảm giác kiềm nén lan tràn trong không khí, khiến mỗi người đều bất giác cúi đầu.

Thất vọng!

Long Xương đại đế từ khi bước vào tuổi xế chiều tới nay, vì tự biết thời gian không còn nhiều cho nên đều cực kỳ dụng tâm với mỗi một hài tử ưu tú, dĩ nhiên cũng tiêu tốn không ít tâm huyết trên người Khang quận vương.

Thậm chí có thể nói phần tâm huyết này vượt xa với mức đầu tư cho An quận vương. Dù sao thì trước khi An quận vương quật khởi, hầu hết mọi người đều cho rằng Khang quận vương mới là chuẩn đế tử ưu tú nhất.

Ngay cả bản thân Long Xương đại đế cũng vẫn luôn cảm thấy nếu không có gì ngoài ý muốn, đại đế tương lai chính là Khang quận vương.

Nhưng không ngờ Khang quận vương bề ngoài vẻ vang bừng sáng, thanh thế vô song, trong xương cốt đã thối nát tới mức này!

Buôn lậu thông địch, sao ông ta dám?

“Bệ hạ bớt giận.” Lão Diêu nhỏ giọng khuyên: “Chi bằng gọi Khang quận vương tới hỏi tình hình trước. Có lẽ trong này có hiểu lầm gì đó chăng?”

“Hiểu lầm?” Long Xương đại đế cười âm u, đập hồ sơ tra án trong tay lên bàn: “Bằng chứng thiết thực rành rành như vậy, còn có thể có hiểu lầm gì?”

“Mạnh Nguyên Bạch, Trần Cảnh Hổ, các ngươi vẫn luôn xử lý án buôn lậu thông địch, vậy thì cứ tiếp tục giải quyết. Trần Cảnh Long, trẫm lệnh cho ngươi lập tức điều động cấm vệ quân phong tỏa Khang quận vương phủ. Đám người trong quận vương phủ, hễ dính tới án đều bắt hết, ai cũng không được thoát.”

“Vâng, bệ hạ.”

Ba người Mạnh Nguyên Bạch đồng loạt nhận lệnh.

“Đi đi.”

Long Xương đại đế thiếu kiên nhẫn xua tay.

“Chúng thần cáo lui.”

Ba người lập tức nhận lệnh lui xuống.

Đợi sau khi ba người giải Triệu Chí Khôn cùng rời đi, khí thế của Long Xương đại đế lập tức phát ra, tựa như nếp nhăn trên mặt đều bỗng chốc sâu thêm, ánh mắt cũng vẩn đục nhiều hơn.

Cho dù ông ta đã sớm đoán được nội bộ hoàng thất không sạch sẽ lắm nhưng lần này sự thối nát của nội bộ hoàng tộc đã quá nghiêm trọng và Khang quận vương lại là kẻ đứng phía sau án buôn lậu thông địch, từng chuyện từng chuyện đã tạo nên đả kích không nhỏ cho ông ta.

“Lão Diêu à.” Long Xương đại đế hít sâu một hơi: “Trẫm đột nhiên cảm thấy rất thất bại. Tên Thủ Triết đó, trước đây khi hắn âm thầm đánh giá trẫm bốn chữ ‘tham cầu việc lớn’, trẫm còn có chút phản đối, muốn sau này phải giáo huấn tieur tử miệng mồm suồng sả đó.”

“Nhưng không ngờ hắn thật sự nói trúng rồi.”

“Trẫm thân là đại đế, thích chinh phạt, muốn lập công huân bất thế như tiên tổ nhưng lại mất đi quản thúc với nội vụ hoàng tộc, cuối cùng vẫn xảy ra chuyện lớn.”

“Bệ hạ.” Lão Diêu vội nói: “Mấy lời bừa bãi của tên Thủ Triết đó, người đừng để trong lòng. Sau khi bệ hạ người lên ngồi, diện tích quốc thổ đã không ngừng mở rộng, các quận trong nước đều hân hoan vui mừng, quốc lực cũng cường đại gần gấp đôi so với ban đầu. Công tích như vậy đã vang dội cổ kim rồi.”

“A ô ngao ô…”

Năm con sói con tròn vo tựa như cũng cảm nhận được nỗi thương tâm của đại đế, cuộn nhào lăn tròn bắt đầu cọ chân đại đế, đứa thì bán manh, đứa thì xoa bóp, đứa thì phụ trách biểu diễn tiết mục, một bộ dáng muốn tìm cách dỗ đại đế vui.

“Mấy đứa các ngươi rất hiểu chuyện.” Long Xương đại đế đã thoải mái hơn nhiều, từ “Tì Hưu Bảo Giới” mọc ra thịt khô bắt đầu đút, vừa đút vừa nói: “Suy cho cùng vẫn biết nịnh trẫm vui hơn tên Vương Thủ Triết kia.”

“Phụt!”

Lão Diêu nín cười.

Cũng không biết Vương Thủ Triết nghe thấy câu này sẽ phản ứng như thế nào?

Đồng thời, Khang quận vương phủ.

Khói hương lượn lờ, trong thư phong xa hoa phú lệ, Khang quận vương cùng các mưu thần môn khách dưới trướng ông ta lại tề tựu lần nữa.

Có điều, so với vẻ ngưng trọng khi trước, lần này, bầu không khí trong thư phòng đã thoải mái hơn nhiều.

Bất luận là Khang quận vương hay là Khương Trúc Y, Ngọc Đức tiên sinh cùng với đại quản gia, biểu cảm trên mặt đều tương đối thoải mái, không có cảm giác gò bó như lúc trước.

“Điện hạ, lần này có Thọ quận vương và Bình quận vương ‘dẫn đầu ngọn sóng’, thu hút lực chú ý, tình huống của ngài đã không còn thu hút ánh mắt của người khác nữa. Mục đích của chúng ta cũng coi như đã đạt được một nửa.” Khương Trúc Y cười nói: “Ngoài ra, người của chúng ta đã âm thầm tiếp xúc với không ít thân vương, quận vương, bọn họ có ý kiến rất lớn với An quận vương, đã có quận vương của lục thành xác định bày tỏ sẽ không ủng hộ An quận vương rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right