Chương 1485: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,803 lượt đọc

Chương 1485: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (2)

“Bên phía thân vương, tuy không có thái độ rõ ràng nhưng cũng lộ ra ý bất mãn với An quận vương. Bên chúng ta, thế cục có thể nói là rất tốt.”

“Ha ha ha, tốt, kế sách của Trúc Y ngươi quả nhiên rất có hiệu quả.” Khang quận vương thích thú không thôi: “Ngô Minh Viễn kia đợt này coi như là nhấc đá tự đập chân mình rồi.”

“Đó cũng là do ngài phản ứng kịp, hạ thủ quyết đoán.” Khương Trúc Y nịnh nọt cười, không có kể công.

Ông ta cũng chỉ giật giật khóe miệng mà thôi, Thọ quận vương và Bình quận vương đều là do Khang quận vương tìm người vạch trần ra.

“Phong ba tra thuế lần này, tuy có chút ảnh hưởng đối với thanh vọng của ngài nhưng cục diện tổng thể lại vẫn nằm trong lòng bàn tay của chúng ta. Tiếp theo chỉ cần từ từ dẫn dắt hướng gió, lại trôi qua một trận, ảnh hưởng do tra thuế sinh ra có thể giảm tới thấp nhất.” Ngọc Đức tiên sinh lúc này cũng nhẹ nhõm, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng nhanh nhẹn không ít: “Chỉ cần bên chúng ta không xuất hiện sự có khác, đợi chinh phạt Nam Cương kết thúc, đế vị của ngài sẽ vững.”

Nghe thấy câu này, trên mặt đại quản gia qunaj vương phủ cũng lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, chắp tay chúc mừng Khang quân vương: “Chúc mừng điện hạ, chúc mừng điện hạ, đợt này đế lộ của ngài đã thành công quá nửa rồi.

“Ha ha ha, có thể có cục diện như bây giờ cũng là nhờ sự giúp đỡ của chư vị. Trong lòng bổn vương cảm kích vô cùng.” Khang quận vương cười ha ha, ôm đồm nói: “Chư vị an tâm, đợi bổn vương đăng cơ, chắc chắn sẽ không thiếu phần thưởng của các vị.”

“Tạ điện hạ.”

Đám người lập tức giơ tay tạ ơn.

Có mấy thủ hạ linh cơ còn tiếp cận nói không ít lời may mắn, dỗ Khang quận vương vô cùng vui vẻ, cười mãi không ngừng.

Khi bầu không khí đang đê mê, bỗng dưng, một đạo âm thanh trầm thấp có lực đột nhiên vang lên trong quận vương phủ.

“Tất cả cấm vệ quân nghe lệnh.”

“Bệ hạ khẩu dụ, Khang quận vương hiềm nghi buôn lậu thông đích, chứng cứ rành rành, từ nay trở đi niêm phong Khang quận vương phủ, những người có liên quan trong quận vương phủ, hễ có dính tới án, toàn bộ áp giải đi, không cho phép một ai chạy thoát.”

Lời nói vừa dứt, vang lên một tiếng vâng dạ ầm ầm.

Ngay sau đó, từng âm thanh đạp cửa truyền tới, tiếng quát tháo, tiếng áo giáp ma sát, tiếng căm giận la lớn của binh đinh trong phủ cùng với tiếng kinh hô hoảng loạn của các tùy tùng nô bộc.

“Không hay!”

Sắc mặt của đám người trong thư phong đều thay đổi.

Không có hoàng mệnh tự ý điều binh chính là đại kỵ, hiện giờ đại đế đang tọa trấn ở hoàng cung, không có ai có gan giả truyền hoàng mệnh. Cấm vệ quân đã dám tới, vậy chỉ có thể có một khả năng.

Chuyện buôn lậu đã bại lộ rồi!

Bọn họ vừa nãy còn đang chúc mừng cuộc chiến đế tử sắp thắng lợi, nào có thể ngờ rằng chớp mắt một cái đã nghịch thiên rồi!

“Lẽ nào là bên phía Công Dương Sách xảy ra vấn đề?” Khương Trúc Y ngưng trọng thần sắc, lập tức nhớ tới điều này.

Thanh thế này của cấm vệ quân rõ ràng chính là đã trực tiếp định tội Khang quận vương, hoàn toàn không địn cho bọn họ cơ hội giải thích. Trừ phi Triệu Chí Khôn phản bội, nếu không, trong tình huống bình thường sao có thể đột ngột đổi hướng, nào sẽ trực tiếp xuất động cấm vệ quân?

“Không kịp suy nghĩ tới những việc này rồi!” Ngọc Đức tiên sinh thực tế hơn một chút, phản ứng nhanh nhẹn thúc giục Khang quận vương: “Điện hạ, ngài mau đi! Hiện giờ chạy tới thân vương phủ, có lẽ còn kịp!”

“Đúng! Tới tìm Đức Hinh lão tổ tông, tìm Vĩnh An lục gia gia, cầu xin bọn họ tới trước mặt bệ hạ cầu tình thay bổn vương!” Khang quận vương cũng lập tức phản ứng lại, không nói nhiều, trực tiếp đập vỡ mái nhà xông ra.

Ở Quy Long Thành, tu sĩ Huyền Vũ dưới Thần Thông cảnh trừ phi có được đặc xá, hoặc trong tình huống cấp thiết đặc biệt, nếu không không được phép bay.

Nhưng lúc này, Khang quận vương đã không màng tới quy định cấm không này.

Uy thế của Tử Phủ cảnh bạo phát ra, huyền khí hùng hậu điên cuồng khởi động, cả người ông ta đều hóa thành một đạo hà quang màu đỏ, lao thẳng về bầu trời.

Thế nhưng ông ta vừa mới bay ra được ba bốn trượng đã có một tấm lưới lớn màu vàng phủ xuống đầu, hà quang màu vàng nở rộ, trực tiếp nhốt ông ta vào trong.

Lưới này là bảo khí Tử Phủ mà cấm vệ quân bình thường dùng để truy bắt tu sĩ vi phạm cấm không, “Thiên La Võng”!

Mà “Thiên La Võng” này bình thường do thống lĩnh cấm vệ quân Quy Long Thành, Trần Cảnh Long bảo quản.

“Trần Cảnh Long, ngươi dám ngăn ta?” Khang quận vương nhiều lần giãy giụa cũng không thoát ra được, không khỏi giận dữ.

Lúc này, biểu cảm của ông ta hung hăng, ánh mắt đỏ ngầu giống như thú bị giam trong lồng, nào còn có nét ung dung và trầm ổn của ngày thường?

“Quận vương điện hạ, thứ lỗi. Ngài đã phạm tội thông địch, dựa theo khẩu dụ của bệ hạ, tất cả những ai liên quan tới vụ án đều áp giải đi tại hiện trường, ngài cũng không ngoại lệ. Nếu không, ta không có cách nào giải thích với bệ hạ.”

Bên dưới, Trần Cảnh Long một thần hắc khải, đứng trên kiếm, vẻ mặt trầm ổn mà bình tĩnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right