Chương 1486: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (3)
Bên cạnh hắn là Trần Cảnh Hổ một thân quân phục cùng với Mạnh Nguyên Bạch một thân quan bào màu tím sắc mặt nghiêm túc.
Phía sau ba người là một đám quan viên của Tam Tài ty, Giám Sát ty, cùng với gần một nghìn cấm vệ quân thân mặc giáp đen, trông như quạ đen dồn lại một vùng.
Trong ráng chiều, trên người bọn họ nhiễm lên một tầng hồng quang, ngay cả trên áo giáp đen sì cũng mạ lên từng tia đỏ hây, giống như chiến giáp nhuộm máu, xơ xác không rõ.
Thấy vậy, Khang quận vương giống như bị một chậu nước lạnh ụp vào đầu, bỗng chốc bình tĩnh lại.
Trần Cảnh Long đã phụng hoàng mệnh mà tới, dĩ nhiên trong lòng hắn đã chắc chắn bình tĩnh, ỷ thế áp đảo hắn, đương nhiên hắn sẽ không lựa chọn nhường bước giống bình thường.
Ông ta dứt khoát không giãy giụa nữa, hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Trần Cảnh Long, ta chính là chuẩn đế tử. Muốn trị tội ta, phải do tông thân phủ ra mặt. Dựa vào ngươi vẫn chưa đủ tư cách!”
“Ta muốn gặp Đức Hinh thân vương và Vĩnh An thân vương, ta muốn gặp chư lão tông thân phủ! Đây là quyền lợi do ta là chuẩn đế tử, ngươi không có quyền ngăn cản! Cho dù hoàng mệnh…”
Ngoài dự liệu, lời của ông ta còn chưa nói xong bị đã một giọng nói thô kệch trầm đục ngắt đứt: “Chuẩn đế tử, hiện giờ ngươi đã không còn là chuẩn đế tử nữa.”
Đồng thời, một đạo uy thế uy nghiêm bàng bạc, thiêu đốt như lửa dâng lên ở Thành Nam Quy Long Thành.
Một đạo quang hồng màu đỏ bọc lấy uy áp bàng bạc xẹt qua bầu trời, từ Thành Nam kéo dài tới bầu trời trên Khang quận vương phủ, lập tức hóa thành một người trung niên xích bào có thân hình vạm vỡ, khí vũ hiên ngang.
Người trung niên này đầu đội mũ ngọc thân vương, tóc đen râu hùm, một thân uy thế khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Đức Uy thân vương!”
Trần Cảnh Long, Mạnh Nguyên Bạch vội vàng giơ tay hành lễ.
Vị trước mặt không phải là thân vương bình thường mà là chưởng sự thân vương của tông thân phủ.
Chưởng sự thân vương của hoàng thất tông thân phủ vì thể hiện công bằng, bình thường đều không phải do thân vương đích trưởng nhất mạch phụ trách mà là do thân vương đích thứ mạch hoặc huyết mạch hơi lệch một chút.
Cân nhắc tới thân vương quá lớn tuổi không trấn giữ được thế cục, không đủ tinh lực cho nên chưởng sự thân vương của tông thân phủ bình thường đều chọn thận vương đang tráng niên trong khoảng một ngàn tới một ngàn năm trăm tuổi.
Mà người có thể chọn, bình thường mà nói đều là người có uy vọng cao nhất trong số thân vương ở độ tuổi này.
Cũng chỉ có như vậy mới có thể phục chúng.
Vị Đức Uy thân vương trước mặt này, khi còn trẻ cũng là một nhân vật không kém gì Hạo quận vương, dựa vào chiến công khủng bố tung hoành đương thời, cho dù ở trong hoàng thất cũng là cường giả loại quân thần cực hiếm thấy, uy vọng cực cao trong hoàng thất.
Đương nhiên, uy vọng của ông ta trong dân gian cũng cực cao, không chỉ dân gian lưu truyền rất nhiều truyền thuyết về ông ta, chính là trong thế gia trên Tam phẩm đều có không ít người coi ông ta là thần tượng.
Cũng bởi vậy, ông ta mới được bệ hạ ban phong hiệu chữ “Uy”.
Bệ hạ rất coi trọng và tín nhiệm ông ta, do vậy cũng có thể thấy rõ địa vị.
“Đức Uy lão tô tông…”
Nhìn thấy người này, cuối cùng sự bình tĩnh của Khang quận vương cũng không còn duy trì được nữa, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt.
Ánh mắt ông ta nhìn Đức Uy thân vương lộ ra vẻ khẩn cầu, hi vọng Đức Uy thân vương nể tình ông ta lập được nhiều công huân, tha cho ông ta một con đường.
Thế nhưng Đức Uy thân vương lại không thèm nhìn ông ta, chỉ chắp tay nhìn đám người Trần Cảnh Long và Mạnh Nguyên Bạch ở bên dưới, lạnh lùng nói: “Khang quận vương buôn lậu thông địch, chứng cứ rành rành, đúng là nỗi sỉ nhục của hoàng thất ta.”
“Người này tội không thể tha. Bổn vương bây giờ ở đây đại diện cho tông thân phủ, tước đi thân phận chuẩn đế tử của Khang quận vương Ngô Thừa Tự. Tiếp theo, định tội như thế nào, phán xét ra sao, tông thân phủ không nhúng tay vào nữa, mọi thứ cứ theo quốc pháp mà làm.”
“Vâng.”
Đám người hô vang đáp lời.
Tiêu rồi!
Tông thân phủ không nhúng tay, tội danh buôn lậu thông địch một khi định xuống, kết cục của Triệu Chí Khôn trước đó chính là kết cục của mình. Không, bệ hạ trong cơn thất vọng phẫn nộ, nói không chừng ngay cả doanh pháo hôi ông ta cũng không có cơ hội tới!
Sắc mặt Khang quận vương tái nhợt, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng tuyệt vọng…
Không còn thân phận “chuẩn đế tử” tô nền, lại có Đức Uy thân vương Thần Thông cảnh áp trận, Khang quận vương đầu còn có thể gây nên sóng gió gì?
Những binh đinh hộ vệ nô tỳ trong Khang quận vương phủ nhìn thấy tình thế bất ổn, ngay cả phản kháng cũng không dám, lập tức buông tay chịu trói.
Khang quận vương phủ nhanh chóng bị cấm vệ quân tiếp quản.