Chương 1487: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,279 lượt đọc

Chương 1487: Đại đế cường triệu Thủ Triết! Khang quận vương ngã ngựa (4)

Có điều, cho dù Khang quận vương không còn là chuẩn đế tử thì cũng là quận vương đã lập công huân, Trần Cảnh Long giữ cho ông ta chút thể diện, không nhốt vào trong ngục, mà đãi ngộ giống với Triệu Chí Khôn khi trước, giam lỏng ông ta cùng Khang quận vương phi Triệu Di Tĩnh trong phủ của ông ta.

Còn những kẻ khác như Khương Trúc Y, đại quản gia, dĩ nhiên không có đãi ngộ tốt như vậy, trực tiếp bị tống vào trong nhà lao của Giám Sát ty, cũng chỉ có Ngọc Đức tiên sinh vì mang thân phận của viễn mạch hoàng thất, tách giam riêng trong một nhà lao độc lập sạch sẽ, coi như là đãi ngộ tốt hơn một chút.

Trong khoảng thời gian này, trong Tứ Quý Viên.

Có một vùng rừng cây ăn quả dồi dào sinh cơ. Lúc này, trên nhánh cây đã treo đầy quả to trĩu trịch màu hoàng kim. Đây đều là cây ăn quả linh chủng vốn có của Đại Càn Vương thị, Kim Phong Lê.

Loại linh quả này cực kỳ hiếm, xưa giờ Đại Càn Vương thị không bán ra ngoài, chỉ cung cấp cho nội bộ gia tộc hưởng dụng.

Bên cạnh rừng cây ăn quả còn có một vùng linh điền thượng phẩm nhân tạo nhỏ, được Vương Thủ Triết tạm trú tạm thời trưng dụng.

Lúc này, cây được gieo trồng trong linh điền đều là linh sơ linh quả tinh phẩm sau khi được con người thuần hóa cải tạo qua từng thế hệ, bọn chúng dồi dào linh khí, mềm mại ướt át, bất luận là xào chín hay ăn sống đều cực kỳ ngon.

Chỉ có điều dùng linh điền thượng phẩm trồng linh sơ, sản xuất cùng một mẫu đất, hiệu quả dinh dưỡng sẽ kém hơn trồng linh quả nhiều. Từ trên năng suất hiệu quả mà nói không có lời, cũng chỉ có thế gia có tiền mới không so đo tỉ số lợi ích, chỉ màng tới nhu cầu ăn uống.

Có điều, đối với Vương Thủ Triết mà nói, cuộc sống không phải chỉ lấp đầy bụng, còn phải có phẩm chất cuộc sống.

Linh mễ thượng phẩm có thể bổ sung một lượng lớn khí huyết thể năng nhưng lại không thể thay thế được cảm giác khoan khoái của linh qua linh sơ.

“Thiên phú trồng trọt của Thủ Triết ngươi còn hơn cả Tông An.” An quận vương hái một quả dưa giòn đã cải tạo phẩm chủng, ăn “rột rột”, vừa ăn vừa khen, còn vừa hái trái dưa mới bỏ vào trong nhẫn trữ vật: “Thanh Nhụy thích ăn dưa nhất, ta mang về cho nàng mấy quả.”

Mấy quả?

Vương Thủ Triết dùng ánh mắt dị thường nhìn ông ta.

Ngài mới một lúc đã hái được hơn hai mươi quả rồi.

“Xích Linh Hiện (rau dền) này không tệ, móng tay vừa đâm vào đã ứa nước.” An quận vương liếm liếm môi, lại nhìn linh sơ khác: “Hôm qua ngươi ăn cơm mấy bát, non mềm, lá mập tươi ngon. Ta hái mấy bó cho Thanh Nhụy nếm thử.”

Hái mấy bó?

Vương Thủ Triết giật giật da mặt.

Ngô Minh Viễn, ngươi đã sắp ngắt trụi một luống Xích Linh Hiện này rồi có biết không?

Ngươi đường đường là chuẩn đế tử, trong nhà nghèo tới độ này? Hở tí là tới Tứ Quý Viên này ăn cơm không nói, còn biến pháp nhặt lấy chút nguyên liệu mang về. Nếu thực sự không còn gì để nhặt nữa, không chừng sẽ gói luôn linh mễ còn lại mang về, nói là có thể rang một bát cơm rang trứng làm bữa đêm.

Ài, chuẩn đế tử có đức hạnh này thực sự không có ai.

“Điện hạ.” Vương Thủ Triết ngồi chồm hổm ở đầu luống rau giữa ruộng, ngữ trọng tâm trường lên lớp ông ta: “Ngài tương lai là đại đế, ra ngoài phải có chút mặt mũi. Chút rau ta trồng cũng không dễ dàng gì, ngài cứ bứt sạch thế này thì ta ăn gì?”

“Thủ Triết ngươi tạm trú ở Định quốc công phủ, còn có thể lo không có gì ăn?” An quận vương cũng đỏ mặt, buông mấy Thu La Bặc (củ cải) vừa đào ra xuống, ngượng ngùng nói: “Chẳng phải chỉ là ăn mấy miếng rau của ngươi thôi sao, có cần nhỏ nhen như vậy? Đợi ta thành đại đế rồi, ta đề bạt ngươi làm thủ phụ nội các, đến chừng đó Thủ Triết ngươi có thể nhật lý vạn ky rồi (*).”

(*): chính vụ bận rộn, vất vả.

“Ta cảm ơn ngài.” Vương Thủ Triết tức giận trợn mắt: “Vậy ta há chẳng phải là suốt ngày bận giúp ngài xử lý đủ loại chuyện vặt sao? Ta không có rãnh, ngài sớm mời cao minh khác đi.”

“Vậy phong ngươi làm quốc công thì sao? Gọi Thủ quốc công.” An quận vương vung tay, hào phóng nói.

Khí thế đó tựa như chức vị quốc công nhà mình không đáng tiền vậy.

Huống hồ, ông ta còn chưa đăng cơ, công phu chém gió ngày càng đỉnh.

“Miễn đi, cả nước có hai quốc công, đều có đại công lao hiệp trợ Huyền Đô đại đế khai hoang dựng nước. Nếu ngài tùy tiện phong ta làm quốc công, ta sợ có người ngày ngày chửi rủa ta.” Vương Thủ Triết xua tay, bày ra bộ dáng không có hứng thú.

“Thủ Triết, cái này ngươi cũng không muốn, cái kia cũng không muốn.” An quận vương đánh giá hắn từ trên xuống dưới, kinh dị nói: “Lẽ nào ngươi định đòi làm một vị vương khác họ?”

Nói xong, ông ta còn thật sự nghiêm túc suy nghĩ.

“Noi ra thì ngược lại cũng không phải không được, dựa theo tổ chế, nếu thế gia nào đó có công huân đủ lớn, cũng có thể phong vương.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right