Chương 1489: Đại đế vs Thủ Triết! Suýt băng hà (1)
Ông ta lập tức vui vẻ bắt đầu thu dây.
“Bệ hạ.” Lúc này, lão Diêu chậm rãi đi tới, nhỏ giọng bẩm báo: “Vương Thủ Triết đã tới rồi, đang đợi ngoài Tiểu Trúc. Có cần tuyên…”
“Để hắn đợi.” Long Xương đại đế không thèm ngẩng đầu: “Trẫm đang bận câu cá.”
Lão Diêu thầm trợn mắt.
Bệ hạ người tâm tâm niệm niệm muốn gặp Vương Thủ Triết, thậm chí không tiếc dùng đủ mọi kiểu minh thị ám thị, sau khi thất bại, còn cố tình hạ chỉ triệu hắn “lập tức” tới. Kết quả bây giờ người ta tới rồi lại một mực thờ ơ…thế này không tốt lắm.
“Sao? Trẫm thân là đại đế, trong lòng tức giận, hờ hững với hắn nửa ngày cũng không được?” Long Xương đại đế hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cũng không xem xem hắn đã làm những chuyện gì rồi? Gây ra bao nhiêu phong ba…ngay cả đế tử cũng định xong cho chúng ta rồi. Ta thật sự cảm ơn hắn!”
“Bây giờ hắn đã vào hoàng cung rồi, giống như con cá mập ngậm trúng mồi nhử này đi, đó chính là bữa ăn của trẫm, bay cũng không bay tới trời được.”
“Dựa vào những chuyện hắn làm với trẫm, trẫm không mai phục mấy trăm đao thủ phủ đã là rất nể mặt hắn rồi.”
Long Xương đại đế càng nói càng tức, rút mạnh cần câu, kết quả dùng lực quá đà, ‘răng rắc’ một tiếng, cần câu cá do ngọn Tử Linh Trúc giũa thành trực tiếp gãy ra.
Cá lớn được trả tự do, lập tức nhảy ra mặt nước, “vèo” một cái bơi ra xa mấy chục trượng, sau đó kéo cần lặn xuống đáy hồ.
“Đây…” Khóe miệng lão Diêu giật giật, kinh thán nói: “Tu vi của bệ hạ, lẽ nào đã tới mức ‘ngôn xuất đạo tùy’ rồi?”
“Ách…” Khóe miệng Long Xương đại đế cũng giật, quay đầu hung hăng trừng mắt với lão Diêu: “Lão Diêu ngươi đừng ỷ đã hầu hạ trẫm một nghìn mấy trăm năm, trẫm không nỡ đánh ngươi, dám tùy tiện làm bậy. Thật sự cho rằng trẫm không nghe ra ngươi đang chế giễu trẫm sao?”
Nói xong, cũng không thấy ông ta có bất cứ động tác gì, chỉ là động thần niệm, khóa chặt con linh ngư đã bơi ra vài trăm trượng kia.
Ngay sau đó, thần niệm của đại đế xao động, con linh ngư năng mấy trăm cân bị một cỗ năng lượng vô hình nắm lấy, bay ngược lên bình đài gần nước.
Trong miệng của cá lớn vẫn đang ngậm dây câu, “bạch bạch” hất đuôi, bộ dáng con cá ngu ngốc “ta là ai, ta đang ở đâu, ta đang làm gì”.
Dáng vẻ đó khiến đại đế nhìn xong cũng nổi giận.
Ông ta khẽ động thần niệm, lấy móc câu bên miệng nó ra, sau đó tức giận đá nó một cái rơi vào trong hồ.
Thân là một người câu cá thâm niên, dĩ nhiên đói chết cũng khinh thường ăn cá không phải do chính tay mình câu lên.
“Lão Diêu, gọi tên Vương Thủ Triết kia tới.” Long Xương đại đế tức giận nói: “Trẫm muốn hỏi xem, sao chất lượng cần Lộ Á do nhà hắn sản xuất lại kém như vậy? Hại cá của trẫm chạy mất.”
“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu nhận lệnh, trong lòng thầm buồn cười tới tuyên gọi Vương Thủ Triết.
Chẳng mấy chốc, ông ta đã dẫn Vương Thủ Triết cùng với An quận vương đồng hành cùng quay lại.
Thấy đại đế chắp tay sau lưng đứng bên bờ hồ không nói, một dáng vẻ “ta không nhìn thấy các ngươi”, ông ta thầm cười, không khỏi nháy mắt với Vương Thủ Triết: “Vương Thủ Triết, còn không mau bái kiến bệ hạ?”
“Thần, gia chủ Thủ Triết của Trường Ninh Vương thị Lục phẩm, bái kiến bệ hạ.” Vương Thủ Triết khép hai tay, dáng vẻ đoan chính hào sảng khom lưng hành lễ.
An quận vương bên cạnh đương nhiên cũng phải hành lễ.
Lúc này Long Xương đại đế mới xoay người, nhìn Vương Thủ Triết.
Chỉ thấy Vương Thủ Triết một thân bạch bào, phong độ ngời ngời, một thân khí độ ôn nhuận như gió xuân, tùy tiện đứng ở đó, nghiễm nhiên là một tuyến phong cảnh hút mắt.
So ra, đừng nói là các hài tử của hoàng thất, ngay cả những người trẻ vì dung mạo khí độ mà nổi tiếng kinh thành của Đại Càn Vương thị cũng kém xa hắn.
“Ừm, tướng mạo cũng tạm, khí chất cũng đại khái. Coi như là hiếm rồi, chẳng trách có thể sinh ra những hài tử ưu tú như Ly Dao, Tông An.” Long Xương đại đế dối lòng nói: “Cũng chỉ là kém hơn mấy bậc so với trẫm hồi trẻ.”
“Tạ bệ hạ khen ngợi, thần thụ sủng nhược kinh.” Vương Thủ Triết bình tĩnh, biểu cảm tự nhiên.
Hắn đã sớm biết da mặt của bệ hạ không mỏng, đương nhiên sẽ không vì vậy mà kinh ngạc.
Hắn thuận tay lấy ra túi lớn túi nhỏ hoa quả rau trong nhẫn trữ vật 【Vô Tận Uyên】, chuyển sang tay của lão Diêu bên cạnh: “Thần biết bệ hạ không thiếu thứ gì, cũng không biết phải tặng gì. Những rau củ này đều là Thủ Triết trồng được vào những lúc rảnh rỗi, tạm coi như là bày tỏ chút tâm ý.”
Rau củ quả?
Long Xương đại đế run mặt.
Ngươi tặng quà cho đại đế lại đi tặng rau củ quả? Càng đừng nói là trồng trong “lúc nhàn hạ”.
Có lẽ ngươi vạn dặm xa xôi chạy tới Quy Long Thành, mục đích chủ yếu chính là trồng rau, sau đó thuận tiện khuấy đảo Quy Long Thành long trời lở đất, quyết định đế tử được chọn?
Ông ta suýt chút không nhịn được, một cước đá bay Vương Thủ Triết vào trong hồ.