Chương 1490: Đại đế vs Thủ Triết! Suýt băng hà (2)
May mà Long Xương đại đế dù gì cũng sống hơn ba nghìn năm, phẩm chất cũng tạm, vội hít sâu một hơi đè ép niềm kích động đá Vương Thủ Triết, không ngừng ám thị nhắc nhở bản thân.
Long Xương ơi Long Xương, ngươi là đại đế một thời, phải có lòng bao dung, có khí phách lớn, tránh cho tên Vương Thủ Triết kia coi thường, sau này lại âm thầm ở sau lưng “vọng nghị” đại đế.
“Được, lão Diêu ngươi phái người cầm tới ngự thiện phòng chế biến, lát nữa trẫm làm vài ly với Thủ Triết.” Long Xương đại đế bày ra dáng vẻ “ta có phong phạm đại đế, không so đo với ngươi”.
“Vâng, bệ hạ.” Lão Diêu nhận lệnh làm việc.
“Nào nào nào, Thủ Triết ngươi sang đây ngồi.” Long Xương đại đế nhiệt tình gọi Vương Thủ Triết, bảo hắn ngồi trước một bàn cờ, hiền từ như trưởng bối nói: “Thủ Triết ngươi tâm tư kín đáo, trí kế bách xuất, chắc kỳ nghệ cũng rất tinh thâm. Nào nào nào, ngươi đọ sức với trẫm hai ván.”
Vương Thủ Triết giật giật gò má, trong lòng thầm nghĩ, bệ hạ ngài chơi ta sao?
Sự kém cỏi về lực cờ của Vương Thủ Triết hắn đã sớm nổi danh Quy Long Thành rồi.
Long Xương đại đế này đâu phải muốn tìm hắn đọ sức? Ông ta rõ ràng là trong lòng tràn ngập oán giận Vương Thủ Triết, muốn phát tiết cơn giận dữ trong lòng, lại không có con đường nào khác cho nên mới tìm cái cớ chơi cờ.
Có điều, đại đế đã mời, Vương Thủ Triết cũng không tiện khước từ, lập tức đáp lời: “Thủ Triết nhận lệnh.”
Nói xong, hắn bày ra tư thế, bắt đầu đánh cờ với Long Xương đại đế.
An quận vương ở bên cạnh nhìn thấy âm thầm buồn cười.
Không nói lực cờ của tên Vương Thủ Triết này thế nào, ít nhất dáng vẻ bày ra lại vô cùng khí độ, trông có vẻ như là một cao thủ tuyệt thế.
Chỉ đáng tiếc, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa.
Thủ Triết hắn thuần túy là một cái sọt cờ thối.
Quả nhiên, sau nửa nén hương, Long Xương đại đế đã lấy tư thái gió thu thổi rụng lá, hung hăng ngược đãi Vương Thủ Triết một trận.
“Sướng!”
Long Xương đại đế giống như là đang uống một ly rượu tiên ướp Huyền Băng trong ngày hè chói chang, toàn thân thư thái, ngay cả cảm giác sầu muộn trong lòng cũng tiêu tán đi rất nhiều.
Ngay sau đó, ông ta lại nhìn Vương Thủ Triết tựa như không hề tức giận mấy, bất thình lình thuận mắt được mấy phần.
“Lực cờ của bệ hạ tinh xảo, Thủ Triết chịu thua.”
Về việc thua cờ, Vương Thủ Triết không có cảm giác gì, ngược lại thua tới quen rồi. Với lực cờ của hắn, bình thường cũng có thể ngược kiểu như Vương An Nam.
“Thủ Triết ngươi đừng khiêm tốn, trẫm thấy lực cờ của ngươi cũng bất phàm, nào nào nào, ngươi và ta chơi thêm một ván nữa.”
Chuyện sướng như vậy, nào có thể chỉ chơi một lần là dừng?
Long Xương đại đế tràn ngập tinh quang trong ánh mắt.
Hai người lại nhanh chóng bắt đầu ván thứ hai.
Sau khi tra ra được lực cờ của Vương Thủ Triết, ván này đại đế lại chơi những kiểu mới, trước tiên là giả vờ không địch lại, sau đó lại dụ địch xông vào, cuối cùng chơi một chiêu tuyệt sát, giết Vương Thủ Triết hoảng hốt không ngừng.
“y dô, Thủ Triết, ngươi xem ngươi sơ suất quá rồi nhỉ? Sai một ly đi một dặm. Nào nào nào, chúng ta chơi thêm ván nữa, trẫm cho ngươi cơ hội chuyển mình.” Long Xương đại đế mặt đầy hồng quang, vô cùng sảng khoái, cũng cảm thấy cực kỳ sung sướng.
Ngược những tay cờ gà mờ khác, đương nhiên không có cảm giác quá lớn nhưng ngược Vương Thủ Triết thì hoàn toàn khác.
Long Xương đại đế cảm thấy, cho dù chơi với Vương Thủ Triết trăm nghìn ván, bản thân cũng sẽ không cảm thấy chán.
Một canh giờ trôi qua.
Hai canh giờ trôi qua…
An quận vương mới đầu còn ở bên cạnh xem rất nồng nhiệt, xem càng về sau thì bắt đầu buồn ngủ, về sau nữa, ông ta dứt khoát ra ngoài dạo một vòng lớn rồi về, kết quả Long Xương đại đế vẫn đang vui sướng kéo Vương Thủ Triết chơi cờ, ngược hắn.
Bất đắc dĩ, An quận vương chỉ đành lại ra ngoài dạo thêm nửa ngày trời.
Cho tới chạng vạng, ngự trù phòng mang đủ các món ăn ngon tới, Long Xương đại đế đã liên tục ngược Vương Thủ Triết mấy chục ván, lúc này mới như chưa tận hứng dừng lại.
Ông ta vỗ vai Vương Thủ Triết: “Thủ Triết, lực cờ của ngươi tổng thể mà nói vẫn không tồi, chỉ là kém mấy phần so với trẫm thôi.”
“Đừng nhụt chí, đừng nhụt chí. Rèn với trẫm nhiều vào, bảo đảm cờ nghệ của ngươi sẽ nhanh chóng tiến bộ.”
Để sau này lại tìm cơ hội ngược Vương Thủ Triết lưu lại phục bút, Long Xương đại đế dối lòng tán dương cờ nghệ của hắn.
An quận vương đồng tình nhìn Vương Thủ Triết.
Nói ra thì Thủ Triết cũng là nghĩ kế cho ông ta mới đắc tội bệ hạ, bị “Báo thù”. Nếu có cơ hội, ông ta nhất định phải bồi thường thật tốt cho Thủ Triết.
Các nội vệ ngự trù phòng nhanh chóng sếp xong bữa tối trên bình đài gần nước.
Long Xương đại đế ngược Vương Thủ Triết đến toàn thân sảng khoái, lập tức nhiệt tình mời Vương Thủ Triết uống hai ly, gọi An quận vương ở một bên bồi.
Trong số rau mà ngự trù phòng dâng lên có một phần nhỏ là rau củ quả do Vương Thủ Triết mang tới, phần lớn đều là mỹ thực do ngự thiện phòng chuẩn bị tỉ mỉ.