Chương 1491: Đại đế vs Thủ Triết! Suýt băng hà (3)
Suy cho cùng là Lăng Hư đại đế, một bàn thức ăn này tuy “thường ngày” nhưng vẫn có đủ khí phái. Long Xương đại đế còn đặc biệt chuẩn bị cho Vương Thủ Triết không ít những mỹ vị thất giai, coi như là bù đắp mấy chục hiệp hắn bị bệ hạ ngược ban nãy.
“Thủ nghệ trồng rau của Thủ Triết không tệ.” Long Xương đại đế ăn hai đũa rau, lập tức khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ.
Tuy chỉ là những linh sơ bình thường, phẩm chủng cũng không có gì đặc biệt nhưng mùi vị của linh sơ này lại nồng đậm thêm mấy phần so với linh sơ bình thường, tăng cảm giác ngon miệng.
“Nếu bệ hạ thích, Thủ Triết có thể thượng cống cho bệ hạ định kỳ.” Vương Thủ Triết khiêm tốn nói: “Nếu có thể gắn nhãn cống phẩm, những rau quả này chắc chắn có thể bán đắt.”
“Ha ha, vậy cứ như thế đi.” Long xương đại đế cười tán thưởng nói: “Thủ Triết ngươi thật không hổ là thần tài nổi tiếng, bắt được cơ hội là có thể kiếm tiền. Nào nào nào, rượu này cũng là rượu tiến cống, chính là do một gia tộc Lục phẩm ở Thiên Phủ quận sản xuất.”
“Rượu ngon, rượu ngon.”
Vương Thủ Triết không thèm rượu lắm, chỉ nhấp hai ngụm nhỏ nhưng cũng không khỏi khen ngợi.
Quả nhiên là mỹ tửu cực kỳ hiếm có, so với rượu hiện đang tiêu thụ của Vương thị, ưu tú hơn không ít.
Quả nhiên không thể xem thường thế gia này. Dù sao thì con người sinh sôi phát triển ở thế giới này trong thời gian dài như vậy, thời gian tích lũy lại, gia tộc có các thủ đoạn bí mật nhiều lên.
“Nếu Thủ Triết thích thì mang một ít về từ từ uống.” Long Xương đại đế nhiệt tình nói.
Lúc này, biểu hiện của ông ta giống như là một trưởng bối hòa nhã thân thiện, tựa như người ngược Vương Thủ Triết ban nãy không phải ông ta.
“Đa tạ bệ hạ.” Vương Thủ Triết cũng không chối từ.
Sau khi uống vài chung rượu, nói chuyện tán gẫu, cảm giác xa lạ của đôi bên đã tiêu tán đi nhiều.
Uống thêm mấy ly rượu, sắc mặt của Long Xương đại đế càng thêm đỏ ửng: “Thủ Triết à, ngươi có thể nhìn ra ai mới là đế tử thật sự ưu tú trong hai người Khang quận vương và An quận vương, phần tiêu chuẩn nhìn người này rất cao đó. Hôm nay uống ít rượu, ở đây cũng không có người ngoài, không ngại đánh giá trẫm một chút, thế nào?”
Lão Diêu bên cạnh nghe vậy, không khỏi thầm trợn mắt.
Bệ hạ quả nhiên vẫn nhỏ nhen như vậy, đây là định lôi chuyện cũ.
Ông ta khẽ nháy mắt với Vương Thủ Triết, nhắc nhở hắn tuyệt đối đừng mắc câu.
Vương Thủ Triết cũng là người thông minh, lập tức phản ứng lại, kinh sợ hành lễ: “Bệ hạ là đại đế, Thủ Triết có tài đức gì dám đánh giá bệ hạ?”
Hừ!
Cái tên tiểu tử thối Vương Thủ Triết ngươi, vọng nghị sau lưng trẫm còn ít sao?
Đừng tưởng trẫm không biết, lúc ngươi ở Trường Ninh vệ, đã uống mấy ly rượu với Long Vô Kỵ, còn đánh giá hết từ đầu tới đuôi trẫm?
Trong lòng Long Xương đại đế cười lạnh, âm thầm mắng chửi, bề ngoài lại bày ra một khí độ nhân hậu nói: “Không sao, không sao, trẫm đã sống mấy nghìn năm rồi, thứ gì chưa từng chứng kiến qua, cũng có lời gì chưa từng nghe qua? Ngươi cứ tùy ý đánh giá là được, trẫm không tới mức trách tội ngươi.”
“Lẽ nào ngươi còn muốn đợi trẫm đặc biệt hạ một chỉ ý cho ngươi sao? Ha ha…”
“Đây…”
Đại đế đã nói tới mức này, Vương Thủ Triết cũng có chút khó từ chối.
Hắn thoáng trầm ngâm, nói: “Nếu thần nói không hay, bệ hạ thật sự không trách tội?”
“Đó là đương nhiên. Trẫm đường đường là đại đế một thế hệ, chắc chắn nhất ngôn cửu đỉnh.”
Long Xương đại đế vung tay, bày ra dáng vẻ “rất có lực”, “ngôn nhi hữu ngôn”, trong lòng lại thầm bổ sung một câu.
Hắc hắc, tiểu tử thối Vương Thủ Triết ngươi, nếu quả thực nói không hay, trẫm đương nhiên sẽ không trách tội ngươi.
Nhưng nếu dám nói bậy, nghĩ một đằng nói một nẻo, không có nguyên tắc mà bừa bãi tâng bốc trẫm, vậy thì đừng trách trẫm nắm thóp ngươi.
Hừ, ban đầu ngươi âm thầm vọng nghị trẫm, trẫm nhớ từng câu một.
“Bệ hạ đã nói như vậy, vậy Thủ Triết mặt dày mày dạn nói vài câu.” Vương Thủ Triết trầm ngâm một lúc nói: “Bệ hạ võ lực cường hoành, tác chiến dũng mãnh, cực kỳ giỏi trị lý quân đội, cả đời quân công lớn lao, chẳng những nhiều lần lập xây công lập nghiệp ở chiến trường ngoại vực, còn lấy một địch hai, dùng sức của một nước Đại Càn chống lại hai đế quốc.”
“Tài năng như vậy, nếu so với Thần Vũ hoàng triều, chắc chắn cũng là một vị quân đoàn trưởng nổi tiếng, thậm chí còn có thể là đại nguyên soái.”
Lời này nghe rất thoải mái, cực kỳ có lý.
Long Xương đại đế hưởng thụ Vương Thủ Triết nịnh nọt, trong lòng thầm vui sướng, đồng thời lại thầm cười âm hiểm.
Vương Thủ Triết ơi Vương Thủ Triết. Ngươi quả nhiên vẫn là một kẻ tầm thường, chỉ dám ở sau lưng vọng nghị trẫm đúng chứ, đâu dám nói trước mặt.
Trẫm nghe ngươi vỗ mông ngựa xong trước, đợi sau khi sung sướng một trận, lại trị tội ngươi ăn nói không ngay thẳng.