Chương 1492: Đại đế vs Thủ Triết! Suýt băng hà (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,636 lượt đọc

Chương 1492: Đại đế vs Thủ Triết! Suýt băng hà (4)

Đến lúc đó, vo tròn hay bóp dẹt ngươi đều phải nghe theo trẫm.

Bên phía Vương Thủ Triết lại không biết tâm tư của đại đế, ngừng một lúc, lại tiếp tục nói: “Bệ hạ rất giỏi khai thác, trong kiếp người quân lâm thiên hạ, không chỉ diện tích quốc thổ tăng lên hơn nửa, nhân khẩu cũng thịnh vượng hơn nhiều, có thể nói là một vị vua khai thác hiếm có.”

“Nói có lý, nói có lý.” Long Xương đại đế bày ra vẻ hưởng thụ: “Thủ Triết ngươi đúng là tri kỷ của trẫm, có thể nói thêm nữa.”

“Có điều…” Vương Thủ Triết ngừng một lát, tiếp tục nói: “Chính vì bệ hạ yêu thích lập chiến công, sau khi đăng cơ liền đại lực ủng hộ quân sự, từ quân đội xây dựng tới thế gia quân vũ, hình thành cả một hệ thống quân vũ hoàn chỉnh.”

“Không ít thế gia vì nhận được sự dìu đỡ từ chính sách của bệ hạ, chuyển sang đầu nhập quân đội, trở thành thế gia quân vũ, gia tộc nhiều đời trở thành quân nhân.”

“Hửm?” Sắc mặt Long Xương đại đế chợt cứng lại: “Thế này thì có gì không tốt? Thế gia bình thường giúp đỡ quản lý phát triển địa phương, thế gia quân vũ thì chuyên chức quân sự, đôi bên phân công hợp tác, tương trợ lẫn nhau.”

“Quả thực trên phương hướng sách lược lớn thì không có vấn đề lớn. Nhưng đa số thế gia quân vũ không sản xuất, chỉ đơn thuần dựa vào thuế vệ, thuế quận, quốc thuế để cung dưỡng. Mà bệ hạ lại luôn rộng rãi với thế gia quân vũ, lâu dần, số lượng quân đội trở nên hùng hậu mập phệ. Cứ như vậy, thuế vệ, thuế quận, thậm chí thuế nước thu từ khắp nơi không thể không phân ra một phần lớn để duy trì quân đội khai chi, tự nhiên cũng chẳng còn dư bao nhiêu tiền để trị lý địa phương, khai phát địa phương. Việc làm này của bệ hạ có hiềm nghi ‘hiếu chiến’.”

Long Xương đại đế đen mặt, vừa muốn phun ra một câu “Vương Thủ Triết ngươi đang dạy trẫm làm việc?”, kết quả vừa nghĩ lại, chẳng phải là mình bảo hắn nói sao? Còn đảm bảo trước, sẽ không trách tội hắn.

Bất đắc dĩ, ông ta chỉ đành lạnh mặt phản bác: “Lời này của Thủ Triết không đúng, hiện giờ ngoại địch Đại Càn trùng trùng, còn có chiến trường ngoại vực cần quân đội trấn thủ. Không mở rộng đầu tư quân sự, làm sao có thể trấn áp kẻ thù?”

“Bệ hạ, chiến trường ngoại vực là nhân tộc cùng phụ trách tạm thời không nói. Chỉ nói Tây Tấn và Nam Tần, bệ hạ lấy một địch hai nhìn có vẻ uy phong, nhưng tại sao không thể kéo một đánh một? Cho dù không được, ít nhất cũng phải phân hóa hợp tác của đối phương. Ngoài ra, mục đích mà bệ hạ đánh trận là gì?”

“Đương nhiên là muốn đối phương thần phục Đại Càn.” Phách khí của Long Xương đại đế dần tăng lên: “Nếu không thiết huyết quân đội, làm sao có thể chinh phục bọn chúng?”

“Đương nhiên lời của bệ hạ có lý. Nhưng bồi dưỡng quân đội và quân đội đánh trận, đánh đi đều là tiền. Không có nguồn tiền dồi dào, làm sao đánh thắng trận?” Vương Thủ Triết ung dung nói: “Ngay cả Khang quận vương cũng biết, trước tiên buôn lậu tham ô một đợt, kiếm thêm chút tiền, sau đó mới tới chiến trường ngoại vực đánh trận. Như vậy mới có thể khiến tướng sĩ dũng mãnh không sợ chết mà hiến mạng cho ông ta, đánh ra nhiều trận thắng.”

“Vương Thủ Triết, ý của ngươi là trẫm còn thua cả Khang quận vương?” Long Xương bệ hạ nhíu mày.

“Không phải, đại đế mạnh hơn Khang quận vương chút…”

“Mạnh hơn chút?” Đại đế cau mày.

“Đại đế đánh trận thường đều là vì tranh ý khí. Ví dụ, Tây Tấn đại đế có lời nói bất kính với đại đế nên đại đế lập tức dẫn quân giết tới, cho tới khi đối phương gửi quốc thư xin lỗi, đại đế lại diễu võ dương oai mà về…”

“Thần muốn hỏi một câu, sau khi quân ta chiếm cứ ưu thế, tại sao không bảo Tây Tấn cắt đất bồi thường? Cho dù bọn họ không đồng ý, ít nhất cũng phải khiến chúng dâng cống phẩm hàng năm.”

“Như vậy, vừa có thể khiến Tây Tấn mỗi năm bỏ ra một lượng lớn tài nguyên và quốc lực mà đại đế lại có thể kiếm được quân lương để nuôi dưỡng quân đội.”

Long Xương đại đế giật giật da mặt, tức giận quát: “Ngươi hiểu cái rắm, chỗ tiếp giáp giữa chúng ta và Tây Tấn đều là những địa phương nghèo, vừa không có đất cũng không có khoáng, những nơi nghèo đói đó lấy đi có tác dụng gì? Mỗi năm dâng cống phẩm thì càng không thể. Tây Tấn sẽ liều mạng với chúng ta.”

“Bệ hạ à, ta chỉ là lấy một ví dụ. Tóm lại, đánh thắng trận không thể không có lợi ích gì đúng chứ?” Vương Thủ Triết “ngay thẳng” nói: “Ít nhất ít nhất cũng phải chiếm cứ ưu thế về thuế quan mậu dịch, ví dụ miễn thuế với một số sản phẩm đặc sản của Đại Càn chúng ta, lượng thương phẩm này đánh vào nội bộ Tây Tấn, vừa có thể kiếm tiền, còn có thể dồn ép chết cùng ngành trong Tây Tấn….”

“Lời nói của gian thương.” Long Xương đại đế giật giật mí mắt, sau đó thành thật nói: “Chúng ta không có thương phẩm gì mạnh hơn người ta, ngược lại còn phòng chúng tới Đại Càn, ảnh hưởng phá hủy hệ thống thương mậu của chúng ta.”

“Lời này để để chứng minh bệ hạ thích chiến đấu mà không thích nội chính, có hiềm nghi ham việc lớn bỏ nhỏ.” Vương Thủ Triết ăn ngay nói thật.

Ham lớn bỏ nhỏ!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right