Chương 1493: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (1)
Long Xương đại đế hung hăng ném cho Vương Thủ Triết một cái trợn mắt, thầm nghĩ, Vương Thủ Triết ơi Vương Thủ triết, khí vận của ngươi thật sự không tệ, may mà bây giờ công phu hàm dưỡng của trẫm ngày càng tốt.
Nếu đổi lại là trẫm khi trẻ thì trẫm đã bùng phát tính cáu kỉnh đó, hắc hắc hắc hắc…
Ngay sau đó, ông ta cũng lười phí lời với Vương Thủ Triết, trực tiếp giả vờ như điều tức thần hồn, nhắm mắt không nói.
An quận vương ở bên cạnh cũng tái mặt, trán toát mồ hôi.
Buổi dạ yến hôm nay tuyệt đối là buổi kinh tâm động phách nhất mà ông ta từng trải qua trong đời.
Mỗi khắc mỗi nhịp, ông ta đều có thể cảm nhận được cơn giận dữ như kinh đào hãi lãng đó, cảm giác lúc nào ông ta cũng có thể triệu hoán ra vài trăm đao phủ thủ, làm thịt Vương Thủ Triết.
Gan to bằng trời!
An quận vương nằm mơ cũng không ngờ, Vương Thủ Triết lại to gan bằng trời như vậy lại dám ở trước mặt nói đại đế hám việc lớn chê nhỏ, cực kỳ chính trực kể ra công và sai trong quá trình đại đế chấp trị.
Mấy câu nói buông xuống, ông ta cảm thấy sau lưng đều ướt đẫm, vô cùng sợ hãi.
May mà chẳng mấy chốc, sau khi Long Xương đại đế thoáng điều tức, vẻ mặt đã hồi phục khá nhiều, ánh mắt sâu sắc nhìn Vương Thủ Triết: “Thủ Triết lời hay như vàng ngọc, tuyên truyền giác ngộ khiến trẫm suy nghĩ rất nhiều.”
“Bệ hạ quá khen.” Vương Thủ Triết hành lễ đáp: “Những lời này của Thủ Triết chẳng qua là lời hương dã thôn phu, nhận được sự độ lượng bao dung của bệ hạ, không đáng so đo. Kỳ thực cả cuộc đời của bệ hạ, tổng thể mà nói, công vẫn áp đảo hơn, có thể gọi là một vị minh quân khai thác hiếm có, có thể lưu danh sử sách.”
Có lời nói độc địa chọc tức người khác kia của Vương Thủ Triết “mở lối”, tuy tràn lời này của hắn cũng có chút chói tai nhưng lại khiến người nghe thoải mái hơn nhiều.
Tâm trạng của Long Xương đại đế tốt lên một chút, cười híp mắt nói: “Trí tuệ và phong phạm của Thủ Triết ngươi thực sự là hiếm có ở đời, trong thiên hạ không có ai có thể sánh được. Hài tử Minh Viễn nhà chúng ta, tuy tâm địa thiện lương, tư chất lại đần độn, kém xa Thủ Triết ngươi.”
“Suy nghĩ cho cơ nghiệp vạn năm của giang sơn Đại Càn chúng ta, trẫm đã cân nhắc, cảm thấy chi bằng truyền chức đại đế cho ngươi. Ngươi cũng không cần lo vấn đề huyết mạch, Ngô thị chúng ta xưa nay tiến bộ, đến chừng đó chỉ cần tìm quận chúa hiền lương thục đức cho ngươi ở rể là được.”
“Thủ Triết có ý như thế nào?”
Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Đại đế ngài có cần báo thù ta như vậy không? Lại còn chơi chiêu Lưu Huyền Đức gửi gắm này, cũng quá giả đi. Còn bảo ta ở rể…ta đã một đống con cháu rồi, thật sự dám đề ra nửa câu ở rể, sợ là sẽ bị Nhược Lam chém.
“Đa tạ bệ hạ cất nhắc.” Vương Thủ Triết không ngừng oán thầm đại đế ở trong lòng, chỉ đành đứng dậy lần nữa, hành lễ nói: “Thủ Triết chính là một thôn phu hương dã, ngày thường thích nhất là ru rú trong nhà làm ruộng, phát triển gia tộc, dạy dỗ con cháu. Vị trí đại đế trông như phong quang vô hạn nhưng trách nhiệm và phiền phức lại vô cùng nhiều. Đừng nói là vị trí đại đế, ngay cả thành thủ, quận thủ, Thủ Triết cũng không đảm đương được.”
Long Xương đại đế cười ha ha nói: “Thủ Triết đã là người thích an tĩnh, vì sao lại tham gia vào cuộc chiến đế tử? Đóng tổ ở Trường Ninh làm phú gia ông không tốt sao? Cứ phải tới đế đô khuấy đảo phong vân.”
Vương Thủ Triết nhíu mày, nhìn Long Xương đại đế một cái, u oán nói: “Bệ hạ, thần có thể chửi tục không?”
“Ách…” Khóe miệng Long Xương đại đế giật giật, thoáng do dự, vung tay nói: “Bỏ đi bỏ đi, ngươi không chọc giận trẫm là được.”
“Bệ hạ hỏi, tại sao Thủ Triết phải tham gia cuộc chiến đế tử?”
Vương Thủ Triết hít sâu một hơi.
Cảm xúc trong lòng hắn đã tích trữ rất lâu, lúc này cuối cùng cũng tìm được lối thoát, ngữ khí bất tri bất giác kích động lên, trong lời nói tràn ngập lên án: “Bệ hạ tưởng Thủ Triết muốn quấy phá sao?”
“Cuộc chiến đế tử, đó là cỡ nguy hiểm gì?”
“Vương thị ta chỉ là một thế gia Lục phẩm, hễ có khả năng, ta đều muốn trốn thật xa thật xa. Còn không phải đều do cmn thứ hỗn đãn Khang quận vương bức sao? Lão tử vốn đang yên lành ở Bình An trấn khai hoang làm ruộng, cuộc sống an nhàn biết bao? Kết quả nanh vuốt của Khang quận vương cứ phải lao tới mở rông thế lực, bức ép Tiền thị, bức ép Vương thị chúng ta đứng đội gia nhập.”
“Ngài nói bức thì cũng bức đi. Nếu Khang quận vương thật sự là người có hiền đức của bậc đại đế, Thủ Triết cũng nhận. Nhưng cmn ông ta là thứ gì? Lòng dạ hẹp hòi, trợn mắt tất báo, làm việc không có giới hạn.”
“Nếu Vương thị ta thật sự lên chiếc thuyền rách đó, không biết chừng sẽ bị dẫn lệch tới chốn nào, càng có thể sẽ trở thành hòn đá kê chân dùng xong thì vứt.”