Chương 1494: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (2)
“Đây chẳng phải là chuyện phiền phức nhất. Chuyện ta sợ nhất là sau khi lên thuyền, ông ta sẽ phái Vương thị ta đi làm những việc thiếu đạo đức kia, ví dụ buôn lậu thông địch gì đó. Bệ hạ, ngài nói ta làm tốt hay là làm không tốt?”
“Không ngờ Vương thị ta xui xẻo đáng đời, bị một đám sói nhìn chằm chằm? Vậy ta còn có thể làm sao? Vì bảo vệ Vương thị, vì tương lai của Đại Càn quốc, ta không thể không lo lắng, dốc sức suy nghĩ? Ta dễ dàng sao?”
Vương Thủ Triết mở miệng đã mắng một tràn, cái miệng đó điên cuồng phát ra tiếng, quả thực giống như súng liên thanh.
Long Xương đại đế bị hắn nói tới da mặt dày như tường thành cũng thoáng đỏ lên.
Hồi tưởng lại, những chuyện xấu xa mà Khang quận vương làm quả thực rất phiền lòng, cũng thực sự hơi quá đáng.
Cũng chẳng trách Vương Thủ Triết lại có oán niệm lớn như vậy.
Hơn nữa tính cách của Khang quận vương cũng giống như Vương Thủ Triết nói, nếu không nể mặt ông ta, đợi sau khi ông ta lên ngôi đại đế, e là sẽ cho Vương thị đẹp mặt. Nói không chừng, có thể thầm lặng giày vò một thế gia Lục phẩm nhỏ bé không sống nổi.
“Được rồi được rồi, trẫm hiểu nỗi khổ của Thủ Triết ngươi rồi. Trẫm cũng không trách ngươi, muốn trách chỉ trách tiểu tử Thừa Tự kia không có đức hạnh.” Long Xương đại đế cũng hơi khó tiêu hóa được nữa, ngăn Vương Thủ Triết tiếp tục mắng.
Suy cho cùng cũng là trách nhiệm do người làm lão tổ tông như ông ta không dạy dỗ, đốc thúc con cháu.
Đồng thời, trong lòng Long Xương đại đế cũng không ngừng mắng chửi Ngô Thừa Tự. Tiểu tử này quả thật không có mệnh làm đại đế, mở màn một lá bài tốt, cũng có thể bị hắn đánh cho tan tác.
Dù sao thì Ngô Thừa Tự cũng xuất thân đích mạch, có gốc tốt, ngay từ đầu đã chiếm ưu thế không nhỏ. Nếu ông ta không phải chỉ vì cái lợi trước mắt, mà vững vàng từ từ phát triển, vị trí đế tử há có thể chạy khỏi?
Có điều, sai lầm lớn nhất của Ngô Thừa Tự vẫn là ông ta không chiêu mộ được Vương Thủ Triết, còn bức đối phương tham gia vào cuộc chiến đế tử…Kết quả tới cuối cùng lại hời cho An quận vương chẳng có dã tâm lớn lao gì.
Quả thật là thời sao mệnh vậy. Có câu nói nói rất hay, không nỗ lực thì ngươi có thể thắng, nỗ lực hoài lại bại hoại thế cục tốt đẹp.
Có điều, đây cũng coi như là may mắn của Đại Càn. Dù sao thì nếu thật sự để Khang quận vương lên ngôi, chiếc thuyền lớn đẩy đưa tương lai của Đại Càn quốc đi về hướng nào còn không biết.
“Đa tạ bệ hạ độ lượng như hải, cho ta tuôn một trận.” Vương Thủ Triết hành lễ với đại đế, thật lòng thật dạ cảm tạ nói: “Những lời này ta đã nhét trong lòng rất lâu rồi, chỉ là khổ nỗi không có ai giải bày. Hôm nay nói ra, tâm trạng đã thoải mái hơn nhiều.”
“Ngươi đó ngươi đó, tuổi tác không lớn, tính cách lại không nhỏ.” Long Xương đại đế cũng bị hắn chỉnh cho cấm nín, giơ tay đẩy món ngon trước mặt sang bên hắn: “Nào nào nào, ăn miếng cánh chim hạ hỏa.”
“Tạ bệ hạ.”
Vương Thủ Triết lập tức không khách khí mà ăn.
Long Xương đại đế nhìn bộ dáng này của hắn, chút khúc mắc trong lòng đối với hắn cũng tiêu tán không ít, vốn dĩ có chút tâm tư thăm dò, nhưng cũng đã nhạt đi không ít.
Trước khi gặp mặt, ông ta còn tưởng Vương Thủ Triết là nhân vật kiểu mưu thần, quyền thần, không ngờ tuy Vương Thủ Triết nhạy bén thông minh nhưng lại là kiểu “thẳng thắn” và “có một nói một”.
Điểm này có chút giống với hài tử Anh tề, cố chấp, là người chân thật. Chẳng trách hai người đó có thể kết giao với nhau.
“Thủ Triết, tuy lần này ngươi đã khuấy đảo trời nghiêng đất lệch ở Quy Long Thành nhưng suy cho cùng đã lập được không ít công huân. Lần này bù thuế kết thúc, dự đoán thuế nước lập tức tăng lên mấy chục vạn càn kim, tình trạng tài chính của các vệ, các quận bên dưới cũng sẽ lập tức dư dả hơn nhiều.”
Vương Thủ Triết gây sức ép thế này, quốc khố hơi trống rỗng đã lập tức dồi dào, điều này khiến Long Xương đại đế đã quen với cuộc sống túng thiếu có cảm giác hào phóng nở mày nở mặt.
“Ngoài ra, dự tính về sau thuế thu hàng năm đều sẽ nhiều hơn các năm trước sáu tới bảy phần, điều này như vô hình trung tăng cường quốc lực lên một bậc lớn.”
“Thủ Triết à Thủ Triết, ngươi nói trẫm nên thưởng ngươi như thế nào mới tốt?”
Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm: “Bệ hạ, thuế thu tăng lên sáu bảy phần, không có nghĩa quốc lực cũng có thể tăng thêm sáu bảy phần. Cái hồ Đại Càn quốc chúng ta lớn như thế, lần này chẳng qua là múc nước của thế gia tác vào trong quốc khố và quan khố mà thôi. Bệ hạ, chúng ta tăng thêm thuế, không thể tùy tiện tiêu xài, phải trợ cấp dân sinh, phát triển toàn diện nền kinh tế mới được.”
“Bệ hạ có phát hiện hay không, bình dân càng ở tầng thấp, thế gia càng có phẩm giai thấp, trốn thuế lậu thế càng ít? Nhưng cuộc sống của họ lại rất thiếu thốn, ngay cả một càn kim, một viên Tiểu Bối Nguyên Đan cũng phải tính toán…”
“Được rồi được rồi, chuyện này trẫm sẽ lưu tâm.”
Long Xương đại đế xua tay, thoáng thiếu kiên nhãn. Ông ta xưa giờ không có hứng thú với việc phát triển kinh tế, nhìn thấy một đống số liệu sẽ lại đau đầu.