Chương 1497: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 890 lượt đọc

Chương 1497: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (5)

“Bệ hạ, Thủ Triết không có ý này, chỉ là hiện giờ quả thực không có yêu cầu khác.” Vương Thủ Triết nghiêm túc nói: “Hay là cứ giữ lại cơ hội thưởng trước đã. Đợi ngày nào đó Thủ Triết có nhu cầu, lại tới tìm bệ hạ đòi.”

“Vậy không được, trẫm không thích người khác nợ mình, cũng không thích nợ người khác…Như thế này.” Long Xương đại đế nhíu mày, tựa như đang suy nghĩ phần thưởng phù hợp với Vương Thủ Triết.

Sau đó, hai quân thần mắt to trừng mắt nhỏ, nhất thời không nghĩ ra chủ ý hay gì.

“Bệ hạ.” Lão Diêu ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Trong Thần Binh điện còn có một linh bảo Thần Thông loại thuẫn, hình như rất phù hợp với Thủ Triết.”

“Linh bảo Thần Thông? Ngươi nói ‘An Toàn’?” Long Xương đại đế giật mình, lộ ra biểu cảm khó xử: “Quả thực công lao của Thủ Triết không nhỏ nhưng trực tiếp ban tặng một món linh bảo Thần Thông, liệu có hơi quá?”

Số lương linh bảo Thần Thông của cả hoàng thất không tính là quá nhiều, nhưng đều là một cái củ cải và một cải lỗ (ám chỉ mỗi món mỗi người dùng) , mà linh bảo Thần Thông hiện tồn trong Thần Binh điện, trên thực tế cũng chẳng còn mấy cái.

Một linh bảo Thần Thông thành thục, giá trị tính tới hàng ất. Thần Thông chân nhân muốn mua cũng phải táng gia bại sản, không chừng còn sẽ nợ một khoản.

“Bệ hạ, lần này Thủ Triết coi như là đã lập công huân không nhỏ cho Đại Càn, huống hồ ‘An Toàn’ vì vấn đề tính cách, không được chào đón mấy.” Lão Diêu nói: “Chi bằng ban cho hắn, cũng tiện cho hắn biết hoàng ân mênh mông, tiếp tục phấn đấu vì Đại Càn quật khởi.”

“Cũng được, vậy mời ‘An Toàn’ ra, hỏi xem hắn có chịu theo Thủ Triết không.” Long Xương đại đế cũng biết tính cách của An Toàn, vẫn rất kén chủ nhân. Nếu hắn không muốn theo chủ nhân nào đó, cho dù uy hiếp giết hắn cũng vô dụng.

Còn bảo Vương Thủ Triết tự tiến vào Thần Binh điện lấy…

Có câu “một ngày bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng”, Long Xương đại đế đã nếm qua một lần thiệt thòi, tuyệt đối không chịu.

Tiểu tử An Nghiệp kia đã lấy đi một món đạo khí Quân Đoàn Kỳ không hoàn chỉnh. Lỡ như Vương Thủ Triết lại lấy thêm một đạo khí nữa thì làm sao? Đám nhóc Vương thị này đều phải đề phòng.

Lão Diêu biết tâm ý của bệ hạ, lập tức cười trộm nhận lệnh mà đi.

Chẳng mấy chốc, linh bảo Thần Thông an toàn đã được mời ra.

Chỉ thấy trong tay hắn cầm một tấm thuẫn bài hình tranh có vẻ ngoài rất giống giọt nước, chậm rãi đi tới.

Vừa đi, tấm thuẫn bài kia còn đang lẩm nhẩm: “Lão Diêu à, ngươi nói với ta đi, bệ hạ định ban thưởng ta cho ai? Ta nói với ngươi, ta có yêu cầu nhất định với chủ nhân, đẹp trai quá không được, dễ sa vào bất hòa hồng phấn, không an toàn…”

“Còn nữa, cũng không thể quá xấu. Xấu quá dễ bị ức hiếp, khiến tâm lý chủ nhân méo mó, tính khí thô bạo, dễ sanh thị phi…”

“Độ thông minh cũng không thể quá thấp. Người không thông minh dễ hành sự theo cảm tính.”

Ba la ba la, ba la ba la, thuẫn chưa tới, đủ kiểu bới móc về chủ nhân đã lũ lượt mà tới.

Lão Diêu nhìn không chớp mắt, từ đầu tới cuối không hề để tâm tới những lời dư thừa của “An Toàn”, sau khi vào cửa đã khom người hành lễ với Long Xương đế: “Khởi bẩm bệ hạ, linh bảo Thần Thông ‘An Toàn’ đã mời tới.”

“An Toàn à, nhiều năm không gặp như vậy, ngươi vẫn giữ dáng vẻ tham sống sợ chết này.” Long Xương đại đế có cảm giác cực kỳ quen thuộc với An Toàn, biểu cảm có chút bất đắc dĩ: “Không thể sửa cái nết của ngươi sao? Trẫm suýt chút định giết ngươi rồi đó.”

“Thần phục chủ nhân không hợp tính, An Toàn thà bị giết. Ta không muốn nhìn thấy từng chủ nhân chết trước mặt ta, việc này quá tổn hại tới thể diện của một tấm thuẫn bài.” An Toàn trả lời rất thẳng thắn.

Nó vừa tham sống sợ chết, vừa không sợ chết, nghe có vẻ là thể tổng hợp mâu thuẫn.

Nói xong, tấm thuẫn hình giọt nước của nó nghiêng sang, giống như đang “đánh giá” Long Xương đại đế, ngữ khí vẫn rất cảm khái: “Ngược lại với tính nóng nảy của bệ hạ ngài, có thể sống tới già thật sự không dễ. Ta còn tưởng bệ hạ ngài đã sớm chết trên sa trường rồi.”

Long Xương đại đế đen mặt.

Nếu đổi thành một người dám nói những lời này trước mặt ông ta, ông ta đã sớm dán một cái bạt tai rồi. Nhưng đối mặt với một món linh bảo Thần Thông, còn là một linh bảo Thần Thông não tàn nổi tiếng, ông ta ngoài tức giận ra thì có thể làm gì nữa? Còn có thể thật sự phế hắn sao?

“Cút cút cút, gặp chủ nhân tương lai của ngươi một chút.” Long Xương đại đế vung tay áo, chỉ Vương thủ Triết, không muốn quan tâm tới An Toàn nữa.

Ông ta cảm thấy Vương Thủ Triết và An Toàn thật sự rất “xứng”, đều ăn nói “ngay thẳng” như vậy, chọc cho người ta ghét y nhau.

“Bệ hạ muốn ban ta cho hắn? Không được không được, tiểu tử này đẹp trai quá, quá có khí chất rồi, quá dễ gây nợ đào hoa không cần thiết, chẳng an toàn chút nào.” Ấn tượng đầu tiên của An Toàn đối với Vương Thủ Triết cực kỳ không tốt.

“…”

Vương Thủ Triết cũng giật giật khóe miệng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right