Chương 1498: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,839 lượt đọc

Chương 1498: Thủ Triết công thành danh toại! Hỉ Hoạch Bảo (6)

Anh tuấn sao lại trở thành tội? Hắn có chỗ nào không an toàn?

“An Toàn, đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi.” Long Xương đại đế nghiêm mặt: “Nếu còn không được nữa, chỉ có thể giết ngươi.”

“Được rồi được rồi, vậy ta kiểm tra hắn trước, nếu không thông qua khảo hạch của ta, vậy thì ngài giết ta đi.” An Toàn vẫn rất có nguyên tắc.

Hắn bay “vèo” lên, lượn quanh Vương Thủ Triết mấy vòng, vừa xoay vừa hỏi: “Ta hỏi ngươi, nếu đặt mình trong một trận chiến đấu có tỉ lệ chiến thắng chưa tới năm phần, ngươi có định liều chết một phen, hay là bỏ chạy?”

Vương Thủ Triết trả lời mà không hề do dự: “Ta sẽ không để bản thân rơi vào trong trận chiến chỉ có năm phần thắng, xác suất xảy ra tình huống kiểu này quá thấp. Nếu không may bị động, vậy đương nhiên là lập tức lui, dù sao thì mạng chỉ có một, năm phần thắng quá thấp.”

“Rất tốt, ta tán thưởng thái độ này của ngươi.” An Toàn lại nói: “Ta lại hỏi ngươi, kiếm quan trọng hay là thuẫn quan trọng?”

Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm nói: “Kỳ thực, ta đã có một tấm linh bảo Thần Thông thuẫn bài rồi. Có điều, ta vẫn hi vọng có thêm một tấm thuẫn bài. Như vậy, ta có thể chấp hành chiến thuật song thuẫn lưu, tăng tính an toàn.”

“Song thuẫn lưu? Ngươi lại tham sống sợ chết như vậy?” Lần này ngay cả An Toàn cũng kinh ngạc, chủ nhân này tham sống sợ chết, hắn thích!

“Cái này không gọi là tham sống sợ chết, gọi là cẩn thận. Dù sao thì ngươi chỉ có khi còn sống mới có tính khả năng vô tận.”

“Nói rất có lý, chủ nhân, ngài có thẻ nói quy phạm chiến thuật song thuẫn lưu cụ thể không?” An Toàn hưng phấn không thôi, bày ra dáng vẻ mở ra một thế giới mới.

Vương Thủ Triết miêu tả đơn giản cho nó.

“Tốt tốt tốt, thú vị, thú vị, sao ta không nghĩ tới chứ. Nếu như vậy, chủ nhân chúng ta tốt nhất vẫn nên thêm một số bảo vật dùng một lần có uy lực lớn phòng thân, cho dù gặp phải tu sĩ Huyền Vũ cao giai hơn cũng có thể đánh.”

“Những thứ đó ta đã tồn không ít, có điều ta cảm thấy còn chưa đủ, định có cơ hội lại trữ thêm…”

“Chủ nhân, xin hãy đưa ta đi An Toàn ta coi như gặp được chủ nhân chân mệnh rồi.”

“Ta cũng cảm thấy ngươi rất phù hợp với ta, có thể bổ sung vào chỗ thiếu trong phòng ngự của ta…”

Nhất thời, một người một thuẫn nói tới nhiệt hỏa ngút trời, lại có xu thế củi gần rơm.

Long Xương đại đế và An quận vương ở bên cạnh nhìn nhau, đều ngơ ngẩn.

Rốt cuộc Vương Thủ Triết này đã trải qua cuộc sống như thế nào? Đã có một tấm linh bảo Thần Thông rồi, cư nhiên còn cảm thấy không đủ an toàn, không đủ phương tiện phòng ngự…thật sự muốn vũ trang mình thành một con rùa đen sao?

Có điều, nếu tính như vậy, hắn và “An Toàn” thật sự “tuyệt phối”.

“Đa tạ bệ hạ ban cho ta linh bảo Thần Thông.” Vương Thủ Triết xoay tròn bảo thuẫn An Toàn, lập tức cảm thấy cảm giác an toàn lập tức tăng lên rất nhiều, chân tâm thực ý cảm tạ Long Xương đại đế không thôi.

Tuy hắn cũng có một món linh bảo Thần Thông nhưng Khí Linh 【 Vương Thản Khắc】mới vừa có ý thức hơi ngây thơ, vẫn kém rất nhiều so với bảo thuẫn chuyên gia tài xế gia như 【 An Toàn 】 .

“Thích thì tốt, trẫm vừa nhìn An Toàn đã thấy cực kỳ phù hợp với ngươi.” Long Xương đại đế ngoài miệng nói rất hay, trong lòng lại lơ đểnh lầm bầm không thôi, quả thật là nồi nào úp vung náy, hai tên tham sống sợ chết sáp lại một chỗ.

“Đa tạ đại đế thành toàn, đây là chuyện mà ngài làm đúng đắn nhất kể từ khi ta quen biết đại đế.” Bảo thuẫn An Toàn cũng cảm kích rớt nước mắt với đại đế, độ hài lòng của hắn đối với Vương Thủ Triết càng cao, trong “thuẫn sinh” dài đằng đẵng của hắn, chưa từng gặp được một chủ nhân tham sống sợ chết như vậy.

“Hừ…” Long Xương đại đế run khóe mắt, xoay đầu không muốn nói chuyện với An Toàn nữa. Nếu không phải kiêng dè tới thể diện đại đế, ông ta thật sự muốn hung hăng đánh thuẫn.

“Chủ nhân, nghe vừa nãy ngươi nói, ngươi còn có một tấm bảo thuẫn Thần Thông? Hay là gọi ra cùng làm quen?” Bảo thuẫn An Toàn cũng không có hảo cảm gì với đại đế, dĩ nhiên cũng không muốn để ý đến ông ta.

“Cũng được.” Vương Thủ Triết lấy bảo thuẫn Thản Khắc trong Vô Tận Uyên ra, hắn lơ lửng trước mặt Vương Thủ Triết, chấn động ê ê a a lên, tựa như có chút xa lạ và sợ hãi đối với môi trường xung quanh.

Khác với vẻ ngoài hình giọt nước của bảo thuẫn An Toàn, bảo thuẫn Thản Khắc là một tấm quân thuẫn dày nặng chắc chắn, tạo hình vuông vắn cổ xưa, một dáng vẻ rất giỏi kháng cự.

“Dô, Khí Linh này mới vừa sinh ra à.” Bảo thuẫn An Toàn bay vòng quanh Thản Khắc, rất hứng thú nói: “Thế này càng tốt, ta có thể truyền thụ kinh nghiệm của ta cho hắn, dạy hắn làm sao làm một bảo thuẫn tốt. Đúng rồi, hắn tên gì?”

“Thản Khắc, theo họ Vương ta, tên Vương Thản Khắc.” Vương Thủ Triết nói.

“Cái gì? Không được không được, ta cũng phải họ Vương…” Bảo thuẫn An Toàn lập tức hơi không vui, cảm thấy lạc loài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right