Chương 1499: Ta chỉ muốn an tĩnh làm ruộng (1)
Vương Thủ Triết đọc tên của hắn, lập tức lắc đầu nói: “Nếu ngươi họ Vương, tên quá phạm xung rồi. Hay là ngươi theo họ Liễu của nương tử ta, hoặc dứt khoát theo họ Ngô hoàng thất. Dù sao thì đại đế tặng ngươi cho ta cũng là che chở tiểu bối như ta.”
Long Xương đại đế sáng mắt lên, tuy tiểu tử Thủ Triết này thẳng thừng độc miệng nhưng vẫn là người biết ơn, xem ra trẫm không “che chở” uổng hắn.
Ngoài dự liệu, bảo thuẫn An Toàn không hề do dự nói: “Vậy ta lấy tên là Liễu (柳-liǔ) An Toàn, hài âm là Lưu (留- liú ) An Toàn, tên ‘Vô’ (ở đây họ Ngô - 吴 phát âm wu gần âm với 无 ) An Toàn quá không may. Hơn nữa đại đế hành sự quá lỗ mãng, đánh trận hở tí là muốn xông lên tuyến trên, tự cho rằng mình rất tài giỏi. Ông ta có thể sống tới bây giờ thực sự quá may, chúng ta không thể học theo tấm gương phản diện này được.”
“Ngươi sống tới bây giờ mới thực sự là may mắn đấy…Ngươi mới là tấm gương phản diện.” Long Xương đại đế lập tức tức tới rung râu trừng mắt, thật sự nên giết tên An Toàn này sớm hơn, quả thật là nghe mấy lời của A Toàn, giảm thọ mấy chục năm.
Liễu An Toàn cũng sẽ không phản ứng với đại đế hở tí là đòi giết hắn, sau khi có tên mới, hắn bắt đầu tận tâm tận lực chỉ dạy Vương Thản Khắc: “Thản Khắc à, ngươi phải hiểu chức trách cao nhất của một tấm thuẫn, đó chính là bảo vệ an toàn của chủ nhân, hễ để chủ nhân chịu chút thương tích nào, đó chính là lỗi của chúng ta.”
“Ê ê a a.”
“Không không, ngươi hiểu quá nông cạn về hai chữ ‘an toàn’ này rồi, dự đoán quyết định trước chẳng qua là bài học con nít. An toàn thật sự phải dựa vào hoàn cảnh, thế cục, địch ta mạnh yếu phán đoán, một chuỗi suy tính tổng hợp. Còn nữa phải luôn luôn giáo huấn lý niệm căn bản ‘an toàn là trên hết’ với chủ nhân, phải làm được việc thống nhất tư tưởng giữa người và thuẫn…”
“A ê a ê.”
Lý niệm an toàn phải nắm từ nhỏ, lý niệm an toàn của bão thuẫn Liễu An Toàn cùng với sự chỉ đạo tích cực đối với Vương Thản Khắc khiến Vương Thủ Triết cảm thấy rất vui mừng và tràn ngập cảm giác an toàn.
Quá tởm! Long Xương đại đế thực sự không nhìn được nữa, đạo khác nhau không lựa chọn đi mưu hoạch, vung tay áo nói: “Minh Viễn ngươi uống thêm chút với Thủ Triết, trẫm mệt rồi, không chơi với đám trẻ các ngươi nữa.” Nếu cứ nán lại tiếp, chắc chắn ông ta sẽ không nhịn được đánh người rồi đánh thuẫn.
Sau đó dưới sự dìu đỡ của lão Diêu, đại đế trực tiếp rời khỏi.
Nói thật, lần gặp mặt mà Long Xương đại đế tâm tâm niệm niệm này vẫ có chút “thất vọng”, nhìn Vương Thủ Triết “một tay khuấy đảo phong vân” như vậy, còn tưởng hắn là một nhân kiệt có dã tâm, có lý tưởng, có tham vọng.
Kết quả? Chỉ là một tên tham sống sợ chết, lười nhác thích an nhàn! Chỉ muốn ở trong nhà một mẫu ba phần ruộng, lão bà hài tử náo nhiệt, quen với cuộc sống an bình, lòng không có chí lớn.
Thất vọng, quá thất vọng! Người trẻ bây giờ, ài, Long Xương đại đế vừa lắc đầu vừa thở dài đi xa.
Sau đó, Vương Thủ Triết lại cùng với Ngô Minh Viễn, hai người trẻ “lòng không có chí lớn” này nghe bỏ thuẫn Liễu An Toàn ân cần dạy bảo Vương Thản Khắc, thích ý uống tới rạng đông bên Tiểu Trúc gần hồ.
Chuyện mà bọn họ nói không phải là quốc gia đại sự gì, chỉ là một số chuyệt vặt trong nhà, làm sao giải quyết quan hệ phu thê, phu thê cãi nhau thì làm sao? Làm sao dạy hài tử, hài tử đến kỳ phản nghịch thì làm sao? Hài tử yêu sớm thì sao?
Cuộc sống chính là những điều vụn vặt như thế, làm gì có xa xăm mà cao rộng gì.
…
Định quốc công phủ.
Từ đường Đại Càn Vương thị là một quần kiến trúc đơn độc cách ra.
Quần kiến trúc lấy màu xanh, màu đen và màu trắng làm chủ đạo, chiếm diện tich rộng rãi, phong cách khoáng đạt đại khí. Xung quanh quần kiến trúc trồng nhiều tùng bách, xanh thẳm như tấm đệm, lộ rõ vẻ trang nghiêm mà túc mục.
Hương khói vấn vít tỏa ra trong rừng.
Vì thắp hương, tế bái quanh năm, vùng này ngay cả trong không khí cũng phảng phất khí tức trầm hương nồng nặc không xua đi được, thong dong đi trong rừng, càng không có lý do gì mà cảm thấy nặng nề, ngay cả tiếng nói cũng bất giác nhẹ nhõm.
Vương Thủ Triết theo phía sau đám người Dần Đạt lão tổ, xuyên qua rừng tùng bách, xuyên qua tòa lầu cao ngất liền tới nội bộ từ đường.
Cách cục bên trong từ đường cũng không phức tạp.
Sau khi vào cửa, đi tới trước chẳng bao xa chính là chủ điện. Trong chủ điện thờ phụng lão tổ thế hệ đầu của Đại Càn Vương thị, Định Huyền lão tổ.
Trong điện, có một bức tượng đắp thân của Định Huyền lão tổ.
Đó là một vị lão giả có tướng mạo đường hoàng, khí vũ hiên ngang, một thân chiến giáp, tay cầm trường kiếm, vừa uy phong lại bá khí.
Thủ nghệ của người tạo ra bức tượng này cũng khá bất phàm, cũng không biết ông ta đã dùng thủ đoạn gì để triển hiện ra một cách sống động về sự bá khí không ai ngoài ta cùng với cỗ túc sát chi khí lắng đọng lâu trên sa trường, thậm chí là uy áp của Thần Thông lão tổ ở trên người Định Huyền lão tổ.