Chương 300: Tỷ phu! Cữu tử! Oan oan tương báo đến khi nào (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,604 lượt đọc

Chương 300: Tỷ phu! Cữu tử! Oan oan tương báo đến khi nào (2)

Tại “vùng giao tranh binh gia” này, một đám thanh thiếu nam thiếu nữ đời chữ Viễn, thậm chí là đời chữ Vạn đã sớm canh chừng ở đây, từng biểu tình đều rất hưng phấn, hăm hở.

Người dẫn đầu là đích thứ tử Liễu Viễn Duệ của đời chữ Viễn. Trong những người trẻ chưa đầy mười tám tuổi thì hắn là người có thân phận và uy danh cao nhất.

Liễu Viễn Duệ của hôm nay đã thay đổi phong cách ăn mặc lả lướt ngày xưa, hôm nay ăn mặc vừa hoa lệ vừa tràn ngập mùi vị ăn mừng, hắn khép hai tay vào trong tay áo, ánh mắt nghiêm nghị quét qua toàn trường: “Những gì ta mới căn dặn, nghe đã hiểu chưa?”

“Nghe hiểu rồi.” Đám người trẻ của Liễu thị chưa thành thân mà đã sục sôi tinh thần, tràn ngập trung khí hô lên.

“Khẩu hiệu của chúng ta là…”

“Tỷ phu tỷ phu, tỷ ta là lão đại.” “Gia chủ gia chủ, nào có uy phong.” “Chuyện lớn chuyện bé, lão bà làm chủ.” “Nếu dám không phục, hỏi xem cữu di*.”

*Cữu di: cữu cữu và dì

m thanh lảnh lót, khí thế uy mãnh, rúng động bầu không khí dần run rẩy.

“Dô, Viễn Duệ à, ngươi làm náo nhiệt thật đấy.” Lúc này, Vương Thủ Triết và đám huynh đệ trẻ tuổi đi vào trung đình, vừa nhìn thấy dáng điệu này đã hiểu rằng đã bước vào một phân đoạn trong việc rước dâu.

Liễu Viễn Duệ cũng tỏ vẻ tươi cười nghênh đón, nhã nhặn chắp tay hành lễ: “Tỷ phu, huynh đến rồi. Viễn Duệ ở đây cung kính đợi đã lâu.”

Vương Thủ Triết liếc nhìn đám người trẻ đông đúc của hai đời từ tám chín tuổi đến mười bảy mười tám tuổi đều có, từng người đều lộ ra “điệu bộ lang hổ” nhìn chằm chằm hắn, da đầu lập tức hơi tê rân, thoáng chột dạ nói: “Viễn Duệ à, ngươi và ta quen biết đã lâu, tình cảm đôi bên như huynh đệ ruột thịt. Nhân phẩm tỷ phu của ngươi thế nào, ngươi cũng hiểu mà, chi bằng miễn hết những tập quán cổ hũ này đi.”

Liễu Viễn Duệ còn chưa nói chuyện mà.

Tỷ phu Trần Phương Kiệt ở bên cạnh lại cười nói: “Thủ Triết, ta nhớ hai tháng trước, lúc ta đến nhà ngươi rước dâu, cũng từng nói với ngươi những lời tương tự. Lúc đó ngươi trả lời ta thế nào?”

“Ách… Được thôi.” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ thành thực đáp, “Lúc đó ta nói, đại hôn mà, đời người chỉ có một, phải làm thật náo nhiệt, nhiều nghi thức cảm* chút, sau này về già có thể có nhiều hồi ức.”

*Nghi thức cảm: là phương thức trực tiếp nhất để mọi người biểu đạt tình cảm trong lòng.

“Nhờ có Thủ Triết chiếu cố, hồi ức của tỷ phu ngươi là ta suốt đời khó quên, vĩnh viễn khắc tạc trong tim.” Trần Phương Kiệt luyên thuyên nói, không kìm được mà ướt đẫm hốc mắt, lúc hắn rước dâu vào phân đoạn này, Thủ Triết hắn, hắn quá, quá…”

Đến nay nhớ lại đều không kìm được muốn rơi lệ, lấy vợ thật sự không dễ dàng mà.

“Tỷ phu, lần này huynh tranh giành muốn đến giúp đỡ rước dâu.” Vương Thủ Triết bừng tỉnh ngộ nói, “Hóa ra là ở đây đợi ta, quả nhiên là thiên đạo hảo luân hồi.”

“Đâu có đâu có.” Trần Phương Kiệt và Vương Thủ Triết đợi lâu rồi, huấn luyện đến mức da mặt dày hơn rất nhiều, “Ngu huynh cũng nghĩ thế, kiên quyết không thể để đại hôn của Thủ Triết lưu lại tiếc nuối được.”

Liễu Viễn Duệ cũng cười híp mắt nói: “Tỷ phu luôn khiến tâm sinh của Viễn Duệ tỉnh ngộ. Đã thế thì chúng ta không lãng phí thời gian rước dâu quý giá của tỷ phu nữa, nắm chắc bắt đầu nghi thức cảm thôi.”

“Viễn Duệ à, dù gì đệ cũng là người đọc sách, phải nhã nhặn.” Vương Thủ Triết cũng biết rõ không trốn được cửa ải này liền chắp tay, nhân tiện uy hiếp một câu, “Năm nay đệ cũng mười sáu tuổi rồi, sớm muộn cũng phải lấy vợ.”

“Đương nhiên đương nhiên, ta là người đọc sách lại tình như thủ tục với tỷ phu, chắc chắn sẽ không làm khó tỷ phu.” Liễu Viễn Duệ nho nhã lễ độ hành lễ, sau đó nói, “Tỷ phu chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi.” Vương Thủ Triết hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại tư thái.

“Khụ khụ!” Liễu Viễn Duệ lập tức phấn chấn tinh thần, đĩnh đạc nói, “Thứ quan trong nhất của Huyền Vũ thế gia chúng ta là một chữ “Vũ”. Nếu không có vũ lực thì làm sao bảo vệ được người nhà? Tỷ phu, ta nói có đạo lý chứ?” Liễu Viễn Duệ cười híp mắt nhìn Vương Thủ Triết.

“Có đạo lý.” Vương Thủ Triết gật đầu.

Hắn không thể không thừa nhận điểm này.

“Nhưng mà hôm nay là ngày đại hôn đáng vui mừng của tỷ phu và tỷ tỷ, không tiện múa đao dụng giáo. Chi bằng thế này, tỷ phu, hôm nay huynh thể hiện sức mạnh một chút liền xem như qua cửa.” Liễu Viễn Duệ khách khí nói.

“Đơn giản như vậy?”

Vương Thủ Triết hồ nghi.

“Thì đơn giản vậy thôi.” Liễu Viễn Duệ cười gật đầu, “Huynh là tỷ phu ruột của ta, người làm em vợ như ta, sao lại cố ý làm khó huynh chứ?”

Nói xong, hắn nâng hai tay, nhẹ nhàng vỗ vào lòng bàn tay.

Bỗng dưng.

Một âm thanh hùng hậu từ sau hành lang bên cạnh truyền tới: “Viễn Duệ, ta tới rồi.”

Lời vừa dứt, một chuỗi tiếng bước chân “bịch bịch bịch” nặng nề vang lên.

Chỉ thấy một người đàn ông to lớn chừng chín trượng vác một tảng đá to hình cầu trên vai, sải bước đi tới. Hắn có vóc người to lớn vô cùng, toàn thân đều là cơ bắp, trên mặt mọc đầy râu quai nón, nhìn vào rất giống một mãnh tướng sát thần trên chiến trường.

Vương Thủ Triết nhìn đến nỗi mí mắt giật giật, lập tức cảm thấy không ổn.

Chỉ thấy người đàn ông cường tráng đó ném tảng đá hình cầu xuống đất cái “rầm”. Mặt đất lót đá xanh dày khù lập tức bị đập ra một cái lỗ.

Liễu Viễn Duệ cười híp mắt chắp tay với Vương Thủ Triết: “Tỷ phu à, ta và huynh tình như thủ túc, ta không thể làm khó huynh. Huynh chỉ cần nâng viên đá này quá đỉnh đầu thì xem như qua cửa, mấy người em vợ bọn ta lập tức thừa nhận tỷ phu huynh có sức mạnh bảo vệ tỷ tỷ.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right