Chương 301: Tỷ phu! Cữu tử! Oan oan tương báo đến khi nào (3)
“Cái này…” Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh, sắc mặt hồ nghi, “Viễn Duệ à, thế này không đúng nhỉ? Hình như phân đoạn này chỉ có đồng bối chưa thành thân và tiểu bối có thể tham gia nhỉ, vị đại thúc này tới xem náo nhiệt?”
Liễu Viễn Duệ cười hắc hắc: “Tỷ phu à, đây là đệ đệ đời chữ Viễn của chúng ta.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn nam tử cao chừng chín trượng: “Nào, Viễn Cường, nói cho tỷ phu biết năm nay đệ bao nhiêu tuổi rồi?”
Nam tử vạm vỡ đó vò đầu, mang vẻ mặt thật thà cười với Vương Thủ Triết: “Tỷ phu, ta tên là Liễu Viễn Cường, năm nay mười tám tuổi.”
Mười tám tuổi!
Vương Thủ Triết bị chấn kinh rồi.
Qua một lúc, hắn mới miễn cưỡng định thần lại, không kìm được mà ho khan một tiếng, ngại ngùng nói: “Vị đệ đệ Viễn Cường này trông… trông rất, rất chín chắn.”
Liễu Viễn Duệ vẫn cười híp mắt như cũ, cười giống như là trộm được con chồn của gà mái vậy: “Tỷ phu à, Viễn Cường đệ ấy tự tu luyện công pháp, luyện quá mức nên mới trông khá trưởng thành.”
Trưởng thành! Ngươi chắc đây gọi là trưởng thành?
Vương Thủ Triết giật giật khóe miệng, không kìm được mà âm thầm phỉ nhổ trong lòng một câu. Tên tiểu tử thối Viễn Duệ này, nếu người đọc sách mà vô sỉ, thật không phải việc của Huyền Vũ giả.
…
Lực chú ý của mọi người đều dồn về phía Vương Thủ Triết, không ai để ý đén một nha hoàn xinh đẹp khoảng mười sáu mười bảy tuổi lặng lẽ xuất hiện trong góc ở một bên khác của hành lang.
Sau khi ló đầu nhìn thấy khung cảnh này, tiểu nha hoàn lập tức nhanh chân chạy như bay về, sắc mặt tràn ngập nghiêm trọng.
Thư Lan Viện.
Hôm nay là ngày đại hôn của tân nương tử.
Mới sáng sớm, trong Thư Lan Viện đã được quét dọn mấy lần, ngay cả gạch xanh trên hành lang cũng dùng nước trong để lau chùi, nhìn vào sáng bóng như mới. Toàn bộ đèn lồng trên hành lang đều được thay thành màu đỏ, ngay cả cây cối trong viện cũng treo đèn lồng đỏ xinh xắn, vừa nhìn đã lập tức tràn ngập không khí vui mừng.
Trong khuê phòng, tân nương tử Liễu Nhược Lam đang ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, mấy vị mỹ phụ trung niên diện mạo xinh đẹp vây quanh lại, đang tỉ mỉ giúp nàng trang điểm.
Bởi vì là đại hôn, hôn phục long trọng, khó tránh việc son phấn dính lên hôn phục, bắt buộc phải trang điểm trước, búi tóc xong mới có thể mặc hôn phục.
Lúc này, Liễu Nhược Lam mới trang điểm một nửa nhưng cho dù như vậy, đôi mắt trong trẻo thuần khiết như nước của nàng lại không mất đi vẻ sáng suốt linh động. nàng không phải là kiểu mỹ nữ thiên tiên tuyệt thế hiếm thấy nhưng cũng xem như là tuyệt sắc giai nhân, chỉ ngồi ở bên đó lại có nội liễm ôn nhuận của đại tiểu thư thế gia nhưng lại ẩn ẩn lộ ra khí chất cao quý mà nữ oa nhà bình thường không có.
Loại khí chất cao quý này không phải do được nuông chiều mà có, mà là một gia tộc có của cải phong phú và thực lực ngang tàng, từng chút săn sóc ân cần mà ra, người khác muốn học cũng khó học.
Chỉ là hôm nay không biết có phải quá căng thẳng hay không, cơ thể mềm mại của nàng hơi căng cứng, lông mi dài không kìm được hơi run rẩy.
“Nhược Lam tiểu thư, con gái của nhà nào cung phải trải qua việc này. Huống hồ ta nghe nói rồi, tân cô gia tài mạo song toàn, nhân phẩm xuất chúng, là lang quân tốt nhanh nhạy.”
Mỹ phu trang điểm thay nàng đã từng chứng kiến nhiều chuyện, ôn nhu an ủi.
“Ừm, cảm ơn thím lục.” Nàng khẽ gật đầu cảm tạ, trong ánh mắt xẹt qua một tia mong chờ và thẹn thùng.
Mỹ phụ đó rất khéo tay, chẳng mấy chốc đã búi xong tóc cho nàng.
Môi nàng cũng được tô son môi đỏ tươi, màu sắc tươi sáng và nước da trắng nõn mịn màng của nàng hòa quyện vào nhau, càng tôn lên nước da như ngọc của nàng, tựa như là một đóa hoa mẫu đơn nở rộ, kiều diễm động lòng người.
Liễu Nhược Lôi ở bên cạnh nhìn tỷ tỷ xinh đẹp động lòng người như vậy, không kìm được hơi ngưỡng mộ: “Hôm nay, tỷ tỷ xinh đẹp quá, thật giống tiên nữ trên trời, Tỷ phu huynh ấy có thể cưới được tỷ tỷ, quả thật là phúc khí to bằng trời.”
Nghe thấy lời của Liễu Nhược Lôi, mỹ phụ nhân trang điểm bên cạnh che miệng cười, không kìm được trêu chọc một câu: “Nếu Nhược Lôi ngưỡng mộ thì ta có thể giúp ngươi. Nhà nào có lang quân như ý chưa cưới vợ gì đó?”
Vị mỹ phụ nhân đang nói này tên là Vương Lưu Tử, chính là Tứ tỷ tỷ đời chữ Lưu của Vương thị nữ quyến, phu quân của bà là tộc nhân tinh anh đời chữ Viễn thuộc trực mạch Liễu thị.
Nếu gả cho gia tộc khác thì vài ngày trước bà đã trở về Vương thị giúp đỡ rồi.
Lúc này có bà bên cạnh Liễu Nhược Lam càng lộ rõ sự gần gũi của hai nhà.
Liễu Nhược Lôi đỏ mặt vội vàng chuyển chủ đề: “Mới sáng sớm, Viễn Duệ đã bắt đầu hăm hở rồi, nói là muốn ra uy cho tỷ tỷ, bây giờ cũng không biết tình hình thế nào rồi?”
Đang nói giữa chừng, bỗng nhiên, một nha hoàn thanh tú từ cửa chạy nhanh vào.
Nàng lộ ra thần sắc hoảng hốt, vừa vào cửa đã vội vã nói: “Tiểu thư, tiểu thư, không hay rồi. Viễn Duệ thiếu gia quá đáng lắm.”
“Tỷ tỷ còn…”
Liễu Nhược Lôi còn chưa nói xong, nghe vậy, thần sắc chợt hoảng, vội truy hỏi: “Xảo Nhi, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Viễn Duệ thiếu gia tìm tới Viễn Cường thiếu gia, nói là muốn bảo tân cô gia nâng một hòn đó to, to như thế.” Đang nói, Xảo Nhi còn dùng hai tay minh họa, hòn đá đó là hòn đá Viễn Cường thiếu gia hay dùng để luyện công, chắc cũng phải hai ngàn cân, ngay cả Viễn Huy thiếu gia muốn nhấc lên cũng vô cùng chật vật.”
Xảo Nhi lo lắng nói, “Tân cô gia tuấn tú như vậy, nếu đè hỏng cơ thể thì phải làm sao?”