Chương 302: Uy vũ! Tỷ phu bá khí (1)
Mỹ phụ trung niên bên cạnh nghe thấy liền hé miệng vui vẻ: “Xảo Nhi, Nhược Lam tiểu thư nhà ngươi còn chưa gả đi, nha đầu theo hầu như ngươi đã bắt đầu đau lòng cho tân cô gia rồi, cũng không xấu hổ.”
“Yên tâm đi, Viễn Duệ là người đọc sách, cậu ấy là người hiểu quy tắc, sẽ không làm loạn đâu.” Một mỹ phụ trung niên đi theo khác cũng cười nói, “Tân cô gia này vào cửa rước dâu. Nếu không đè chút khí thế của hắn. Chốc nữa, Nhược Lam của chúng ta gả đi rồi, chẳng phải sẽ bị ức hiếp sao? Viễn Duệ cũng thương tỷ tỷ lắm.”
“Nhưng đều là một số tập tục lỗi thời rồi, nếu muốn phu thê hòa thuận, gia tộc phát triển không ngừng thì bản thân phải làm thật hòa nhã cẩn thận, luôn dụng tâm suy nghĩ cho phu quân mới có thể nhận được tôn trọng, sao có thể hở tí lại dựa vào nhà mẹ đẻ chống lưng?”
Ánh mắt của Liễu Nhược Lam khẽ dao động nhưng vẫn không yên tâm được, dùng chất giọng êm tai nói, “Nhược Lôi, muội trông chừng thay ta, chớ để đám trẻ Viễn Duệ chơi đùa không có chừng mực, náo nhiệt náo nhiệt lại thành chuyện.”
“Vâng, tỷ tỷ. Muội đi ngay.”
Liễu Nhược Lôi cũng hơi ngồi không yên, trong lòng lo lắng tỷ phu chịu thiệt, sau khi cáo từ lập tức chạy như bay.
Đồng thời lúc này, đình viện trung đình.
“Viễn Duệ, neeis ta không qua được cửa này thì phải làm sao?” Vương Thủ Triết cũng biết Viễn Duệ bọn họ đang nghịch ngợm, đương nhiên sẽ không thật sự để ý, mỉm cười phối hợp hỏi.
Liễu Viễn Lôi bó hai tay vào trong tay áo, tư thái ung dung, tràn ngập ý cười: “Tỷ phu, huynh biết đấy, chỉ cần nhận thua thì có thể qua cửa.”
Vương Thủ Triết biết, đây là quy tắc giữa các Huyền Vũ thế gia.
Tiểu cữu tử, tiểu di tử, trước khi tỷ tỷ xuất giá, bọn họ sẽ ra uy với tỷ phu, đây gọi là chống lưng cho tỷ tỷ, sau này, tỷ phu ở nhà chồng sẽ cố gắng hết mức không để tỷ tỷ chịu uất ức.
Đương nhiên đây chỉ là tập tục truyền thống. Bây giờ đã diễn biến thành một quy trình của đại hôn, điều chủ yếu nhất vẫn là phải tạo ra bầu không khí vui vẻ.
“Viễn Duệ à, sau này, ngươi cũng phải cướ vợ, đến lúc đó đừng trách ta đi theo rước dâu.” Vương Thủ Triết cười híp mắt nói, “Thủ đoạn của tỷ phu, ngươi cũng biết đó, chi bằng chúng ta ngừng ở đây, tránh việc oan oan tương báo đến lúc nào.”
Không như dự liệu, Viễn Duệ lại tỏ ra không quan tâm nói: “Ta chẳng sao cả. Ta là người đọc sách mà, nhận thua thì sao? Dù sao đến lúc đó còn phải nhờ vợ bảo vệ ta.”
Vương Thủ Triết không khỏi toát mồ hôi lạnh, quả nhiên là kẻ rất vô sỉ.
Kiếp trước có tác giả Lão Ngạo từng nói, khi ngươi quyết định đập vỡ bình rượu, ngươi sẽ phát hiện mọi điều trên thế gian đều sáng tỏ thông suốt.
Quả nhiên là có chút đạo lý.
“Tỷ phu, thật sự không được thì nhận thua đi.”
“Đúng đó, đúng đó, sau này tỷ ta sẽ che chở cho huynh.”
Tiểu cữu tử, tiểu di tử bắt đầu lần lượt ồ lên.
Trần Phương Kiệt ở bên cạnh cũng cười ha ha vui vẻ.
Hồi tưởng lại hai tháng trước, Vương Thủ Triết cũng đối xử với hắn ta như vậy, đây gọi là phong thủy luân lưu chuyển. Lúc đó hắn ta không chống lại được những thủ đoạn đó, chỉ đành ngoan ngoãn nhận thua.
“Cái này… Đối với vợ của mình a, ta nhận thua cũng chẳng sao.” Da mặt của Vương Thủ Triết cũng không mỏng, trên mặt vẫn giữ nụ cười ha ha, “Có điều ta vẫn muốn thử, thực sự không được mới nhận thua.”
“Tỷ phu hào khí, tỷ phu lợi hại.”
Tiếng hoan hô của các tiểu cữu tử, tiểu di tử ở xung quanh truyền tới, từng người bọn họ đều mỏi mắt mong chờ, muốn xem tỷ phu làm thế nào nhấc hòn đá này lên.
“Thủ Triết, cẩn thận chút, chớ cử động mạnh eo. Lỡ như ảnh hưởng đến động phòng thì không hay.” Trần Phương Kiệt ở một bên hả hê khi thấy người gặp họa, cười “hắc hắc”.
Đây suy cho cùng là lão nam nhân đã kết hôn, độ dày của da mặt không cùng một cấp độ với đám cậu nhóc cô nhóc này.
Vương Thủ Triết cũng không để ý đến hắn ta, khom eo vỗ vào hòn đá lớn, nói với Liễu Viễn Cường: “Viễn Cường, e là hòn đá này của ngươi nặng tầm một hai ngàn cân nhỉ.”
Liễu Viễn Cường cười hắc hắc: “Tỷ phu, hòn đá này của ta bây giờ nặng hai ngàn cân.”
“Được lắm nhóc, ngươi luyện công phu thế này không uổng.” Vương Thủ Triết khen một tiếng.
Có điều vẫn cảm thấy tên nam tử vạm vỡ này gọi mình là tỷ phu cứ kỳ kỳ, có cảm giác là lạ không nói nên lời.
“Tứ ca, huynh cẩn thận chút.”
Vương Thủ Dũng, Vương Thủ Liên ở một bên hơi lo lắng nói.
Suy cho cùng là huynh đệ ruột nhà mình, lúc quan trọng vẫn là bọn họ đáng tin, huynh đệ yêu thương.
“Yên tâm, ta cũng chỉ thử thôi.”
Vương Thủ Triết thuận miệng trấn an bọn họ một câu, sau đó hắn dùng bàn tay ấn trên hòn đá, đẩy nhẹ một cái, tìm cảm giác tay.
Bỗng dưng.
Hắn dùng hai tay ấn, vặn rồi nhấc, hòn đá to lớn cứng rắn lại bị hắn nhấc lên, ung dung đưa lên trên đỉnh đầu.
Sao có thể?
Ý cười trên mặt của Liễu Viễn Duệ, Trần Phương Kiệt lập tức đông cứng.
Cảnh tượng trước mặt khiến bọn họ ngu người luôn, ngay cả nam tử vạm vỡ Liễu Viễn Cường tràn ngập kinh ngạc, trố mắt nhìn, bày ra dáng vẻ không thể chấp nhận được.
Dù gì hòn đá này cũng nặng hai ngàn cân, ngay cả hắn nhấc lên cũng rất tốn sức.
“Tỷ phu lợi hại, lợi hại, bái phục, bái phục.”
Nam tử vạm vỡ có tính cách ngay thẳng, sau khi phản ứng kịp lập tức tràn ngập thán phục trên mặt.
Các tiểu cữu tử, tiểu di tử còn lại sau khi ngây người cũng đều hoan hô lên” Tỷ phu giỏi quá! Quả nhiên sức lực tốt, là nam nhi tốt!”