Chương 303: Uy vũ! Tỷ phu bá khí (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,400 lượt đọc

Chương 303: Uy vũ! Tỷ phu bá khí (2)

Thế giới Huyền Vũ đơn giản như vậy đấy, Thực lực của ngươi mạnh mẽ sẽ càng dễ dàng chinh phục người khác.

“Viễn Duệ, ta thế này đã xem như qua cửa chưa? Có tư cách bảo vệ tỷ tỷ của đệ không?”

Vương Thủ Triết mỉm cười với Liễu Viễn Duệ, bày ra dáng vẻ phong nhạt vân kinh như cũ.

Lúc này, hắn nhâc hòn đá, trông có vẻ rất dư sức.

Tất cả mọi người đều không biết, theo sự thức tỉnh của huyết mạch, tố chất các mặt trong cơ thể của Vương Thủ Triết đã tăng lên từng ngày, cộng thêm mỗi ngày hắn dùi mài khí lực, chăm chỉ tu luyện không ngừng nên rất có tự tin ở phương diện khí lực.

Viễn Duệ lấy chuyện này ra thử hắn vốn chính là tặng điểm.

Liễu Viễn Duệ khó khăn lắm mới định thần lại từ trong chấn động, cười khổ lắc đầu: “Là Viễn Duệ coi thường tỷ phu rồi. Tỷ phu có khí lực lớn thế khiến ta bội phục, bảo vệ tỷ tỷ của ta đã không có vấn đề gì nữa rồi.”

“Ha ha…”

Vương Thủ Triết mỉm cười, bỗng nhiên nói một tiếng với Liễu Viễn Cường: “Người cao to, nhận lấy.”

Nói xong, hắn vặn cánh tay rồi xoay, hòn đá lập tức xoay chuyển, bay sang nam tử vạm vỡ Liễu Viễn Cường ở gần đó.

Liễu Viễn Cường vội vàng dùng hai tay đỡ lấy.

Hòn đá đó lại không ngừng xoay tròn trên tay hắn khiến hắn “bịch bịch bịch” lùi về sau mấy bước, suýt chút đã tuột tay bay ra rồi.

Còn may còn may… Mày mà hắn phản ứng nhanh, nếu không sẽ mất mặt lắm. Trong lòng Liễu Viễn Cường thất kinh không thôi, muốn thả hòn đá xuống.

Ai biết hắn còn chưa làm gì, Vương Thủ Triết đã tiến lên, dùng hai tay bắt lấy eo của hắn, mạnh mẽ nâng lên.

Trong nháy mắt, Liễu Viễn Cường cảm thấy mình đã bay lên.

Ngay sau đó cơ thể liền bay nhanh xuống, xuống một nửa, lại lơ lửng giữa không trung.

Hắn hơi hoảng, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy đàu óc ong ong, tựa như hơi lắc lư.

Chỉ nghe thấy một mảnh “ồn ào” xung quanh, bản thân hắn không rõ nhưng người khác lại nhìn rất rõ ràng.

Hóa ra là sau khi Vương Thủ Triết quẳng hắn lên không trung, hai tay lại tóm lấy hai chân hắn, ngang ngược nhấc hắn giữa không trung.

Làm các tiểu cữu tử, tiểu di tử nhìn mà trợn mắt há mồm.

Tỷ phu cũng quá dũng mãnh rồi nhỉ?

Sức mạnh đáng sợ như vậy, đừng nói là Viễn Cường, ngay cả địch mạch trưởng tử Liễu Viễn Huy qua cũng vĩnh viễn không bằng.

Như vậy.

Liễu Viễn Duê hoàn toàn bái phục, cười khổ nói: “Tỷ phu thả Viễn Cường xuống đi. Hắn còn nhỏ, đừng dọa hắn.”

“Ừm, được thôi.”

Câu “hắn còn nhỏ” đó khiến toàn thân Vương Thủ Triết giật mình, suýt chút nhụt chí.

Hắn nới lỏng tay ra, nhẹ nhàng thả nam tử vạm vỡ Liễu Viễn Cường xuống đất.

Thuận tay nhét hồng bao vào trong ngực hắn, Vương Thủ Triết vỗ vai hắn: “Viễn Cường, đi chơi đi.”

“Cảm ơn tỷ phu.”

Liễu Viễn Cường vui vẻ ôm hòn đá của hắn vui vẻ chạy lăng tăng, nhanh chóng biến mất.

Sau khi trải qua cảnh này, ánh mắt mà mọi người nhìn Vương Thủ Triết đã đổi khác, hơi lộ ra chút kính sợ và tôn sùng.

Đồng thời vào lúc này.

Nha hoàn Xảo Nhi nấp ở phía cuối hành lang cũng kích động phiếm hồng cả gương mặt, lập tức quay đầu chạy như bay về viện.

“Tiểu thư tiểu thư, tân cô gia lợi hại quá! Khí lực rất lớn, ngay cả Viễn Cường thiếu gia cũng không sánh bằng.” Nàng tỏ vẻ kích động, kể lại chuyện đã xảy ra ban nãy một cách sống động như thật cho Liễu Nhược Lam nghe.

Tứ tỷ tỷ Vương Lưu Tử vui vẻ đáp: “Suy cho cùng là ngựa khỏe ngàn dặm của Vương thị ta, Tứ đệ đệ của Vương Lưu Tử ta, Thủ Triết quả nhiên không giống người thường.”

“Khí lực của tân cô gia lại lớn như vậy?” Hai mỹ phụ trung niên cũng hơi kinh ngạc, lập tức cười mập mờ, “Nhược Lam chúng ta rất có phúc khí.”

Tuy tân nương tử Liễu Nhược Lam rất thông minh nhưng lúc này, gương mặt xinh đẹp hơi mờ mịt.

Nam tử có khí lực lớn đương nhiên là chuyện tốt, liên quan gì tới phúc khí? Một mặt mông lung, không thể suy xét ra được.

Lúc này, tiểu nha hoàn Xảo Nhi báo cáo xong tình hình đã chạy như bay ra ngoài lần nữa, tiếp tục quan sát tình hình phía trước.

Vào lúc này, trung đình.

Vương Thủ Triết chắp tay nói: “Viễn Duệ, hẳn là được rồi nhỉ, ta có thể đi đón tỷ của ngươi rồi chứ?”

Lúc này, Liễu Viễn Duệ cũng khôi phục lại từ trong kinh ngạc, tiếp tục cười híp mắt đáp lễ nói: “Tỷ phu, ta muốn thả huynh đi nhưng phải hỏi thử các đệ đệ muội muội có đồng ý hay không.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn các tiểu cữu tử, tiểu di tử ở phía sau.

Các tiểu cữu tử, tiểu di tử lập tức phấn chấn tinh thần, đồng thanh hét lên: “Không đồng ý, không đủ ghiền! Tỷ phu lại lần nữa!”

“Được… Viễn Duệ còn có chiêu gì thì cứ xuất ra đi. Tỷ phu của ngươi là ta đây có thể làm thì sẽ làm, không thể làm thì ta nhận thua.”

Vương Thủ Triết cũng biết, chỉ dựa vào cửa ban nãy e rằng thật sự không ứng phó được với đám nhãi và các nha đầu mang dáng vẻ lang hổ này.

“Tỷ phu hào khí!” Liễu Viễn Duệ mỉm cười chắp tay, “Vậy ta không khách khí nữa.”

“Huyền Vũ thế gia của bọn ta đều mở mang bờ cõi. Tại sao vậy? Người sống đều vì một miếng ăn. Tam tỷ tỷ gả đến Vương thị huynh phải luôn có cái để ăn. Tỷ phu, huynh nói có phải đạo lý này không?”

“Là đạo lý này.” Vương Thủ Triết gật đầu biểu thị tán đồng.

“Vậy làm sao mới có thịt ăn? Đương nhiên là săn bắn. Các đời trước của Huyền Vũ gia tộc đều lấy việc săn bắn để nuôi sống người nhà, bắn cung là được coi trọng nhất trong săn bắn. Đã như vậy thì tỷ phu hãy thể hiện tài bắn cung một chút đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right