Chương 304: Uy vũ! Tỷ phu bá khí (3)
Vương Thủ Triết rất muốn nói một câu, thịt cũng có thể dựa vào nuôi trồng mà có, nhưng vẫn phối hợp với sự hăng hái của Liễu Viễn Duệ, vốn dĩ tài bắn cung của hắn cực tốt, sau khi thức tỉnh huyết mạch thì ngày càng tiến triển.
Điểm này, đừng nói bản thân hắn không hiểu, ngay cả lão tổ cũng hơi mơ hồ. Có điều sức mạnh của hắn vẫn kém một nấc so với thể loại đột phá thức chiến, tài bắn cung cũng không đạt đến mức độ cao như những thần xạ thủ sở hữu huyết mạch trời sinh.
Tóm lại, các mặt đều rất mạnh nhưng các mặt đều không phải là mạnh nhất.
Không như dự liệu, Liễu Viễn Duệ lại cười lên: “Chỉ là phô bày tài bắn cung tẻ nhạt thì có gì thú vị? Ta đã thu xếp một vị đối thủ cho tỷ phu rồi.”
Nói xong, hắn vỗ tay “bộp bộp”.
Theo tiếng vỗ tay, ngoài tường vây có một bóng ảnh gầy gò quay cuồng tiến vào.
Gã giậm chân lia lịa trong không trung, thân phảm cực kỳ cao, trong hai ba nhịp thở liền rơi xuống trước mặt Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết cẩn thận quan sát gã, thấy vóc dáng gầy gò của gã cực kỳ tinh luyện, chỉ là dáng người hơi dung tục già trước tuổi. Giữa eo treo một hủ mũi tên, trên lưng đeo một cái cung, chứng tỏ là một tay giỏi bắn cung.
Chỉ có điều, trông người này cũng không khỏi quá lão thành, e rằng khoảng ba mươi bốn mươi tuổi rồi.
Vương tHủ Triết khẽ kinh ngạc mà chần chừ nói: “Viễn Duệ, lẽ nào đây cũng là đệ đệ?”
Liễu Viễn Duệ lắc đầu: “Đây không phải.”
Hắn nhàn nhã nhìn về phía người tới: “Viễn Sơn ca ca, huynh tự giới thiệu với hôn phu một chút đi.”
Gã đàn ông gầy gò đó gật đầu, khách khí chắp tay với Vương Thủ Triết: “Chào muội phu. Ta là Liễu Viễn Sơn, năm nay đã bốn mươi, chưa thành thân.”
Gã đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “chưa thành thân” này để biểu đạt gã có tư cách tham gia trò chơi này.
“Emmmm… Đây…”
Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh.
Vị đại ca này rất thành thực, có điều bốn mươi tuổi chưa thành thân, hình như cũng không phải chuyện đáng khoe khoang gì nhỉ?
“Biểu tình của muội phu lẽ nào là đang chê ta?” Liễu Viễn Sơn nhìn Vương thủ Triết vẻ xa xôi.
“Sao có thể chứ?” Vương thủ Triết cười ha ha, “Viễn Sơn ca muốn tới tham gia trò chơi, thêm sắc thái vào hôn lễ của Thủ Triết, hoan nghênh đã tới.”
“Đã vậy thì chúng ta bắt đầu trò chơi đi.” Liễu Viễn Duệ cười hắc hắc, “Tỷ phu mời nhìn, bên đó đang treo vài miếng đồng lớn.”
Hắn nói xong, chỉ về một bên khác trong viện, ra hiệu cho Vương Thủ Triết nhìn bên đó.
Vương Thủ Triết nhìn một cái, không nhìn thấy.
Hắn hồ nghi quét mắt nhìn Liễu Viễn Duệ: “Ở đâu?”
“Nhìn xa một chút.”
Liễu Viễn Duệ vẫn cười ha ha như cũ.
Vương Thủ Triết lại nhìn lần nữa, vẫn không nhìn thấy.
“Nhìn xa thêm một chút.”
Gần như là dự liệu đến phản ứng của Vương Thủ Triết, Liễu Viễn Duệ chậm rãi bổ sung một câu.
Theo chỉ thị của hắn, Vương Thủ Triết càng nhìn càng xa, sau cùng phát hiện vài đồng tiền lớn treo trên cây cao hơn mười trượng.
Vương Thủ Triết còn chưa nói chuyện, Trần Phương Kiệt ở bên cạnh hít một ngụm khí lạnh: “Viễn Duệ à, có cần chơi dữ vậy không? Ngươi phải để cho tỷ phu chút mặt mũi.”
Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng hắn lại duỗi ra một ngón tay cái: Chơi đẹp lắm.
Liễu Viễn Duệ trả cho hắn một ánh mắt đắc ý, vẫn là Trần huynh dạy bảo tốt.
Sau đó, hai người đều lộ ra nụ cười nham hiểm ngầm hiểu nhau mà không cần nói ra, tựa như đã nắm chắc phần thắng vậy.
Chính vào lúc này, Liễu Nhược Lôi chen qua từ trong đám người, hung hăng nhéo Liễu Viễn Duệ một cái: “Ca… Huynh biểu thị tâm ý hay không là được rồi, không phải thật sự muốn khiến tỷ phu mất mặt chứ? Lát nữa cẩn thận tỷ tỷ xử lý huynh.”
“y ây dô, muội muội ruột của ta. Chẳng phải ta chống lưng cho tỷ tỷ sao? Đây là truyền thống giữa thế gia, Liễu thị chúng ta cũng xem như là thế gia vọng tộc, không thể bỏ mất truyền thống này được.” Cái nhéo này đã nhéo bay sạch tâm tình đắc ý của Liễu Viễn Duệ rồi.
“Ta mặc kệ, dù sao là ý của tỷ tỷ.” Liễu Nhược Lôi hừ một tiếng nói, “Nếu huynh không nghe lời thì ta sẽ đi báo với tỷ tỷ.”
Liễu Viễn Duệ không kìm được mà run rẩy, hắn rất rõ tính tình của tỷ tỷ Liễu Nhược Lam của hắn. Đừng thấy bề ngoài nàng phóng khoáng, dịu dàng hiền hòa nhưng một khi thật sự chọc giận nàng, đó chính là chuyện lớn bằng trời.
Nếu thật sự đến bước đường đó, đừng nói là Liễu Viễn Duệ hắn, ngay cả cha ruột của hắn là Liễu Cao Vọng đến khuyên cũng vô dụng, tóm lại là hắn chết chắc rồi.
Liễu Viễn Duệ cực kỳ bất đắc dĩ, nói được thôi được thôi, ta giảm bớt độ khó cho tỷ phu.
“Tỷ phu, huynh chỉ cần trong nửa cự ly tức khoảng năm trượng, liên tiếp bắn trúng ba đồng tiền thì xem như huynh thắng.”
“Thế này còn tạm được.” Liễu Nhược Lôi hài lòng đáp, “Tỷ tỷ nói rồi, loại luật lệ cổ hủ này không hay lắm.”
“Nhược Lôi, ta cũng là huynh trưởng, muội đừng suốt ngày cứ mở miệng là tỷ tỷ nói.” Liễu Viễn Duệ hơi không phục trừng mắt nói, “Nếu có bản lĩnh, sau này lúc ta lấy vợ, muội thuyết phục những người nhà bên đó đi.”
“Hừ, ta quan tâm huynh sống hay chết sao.” Liễu Nhược Lôi trợn mắt, “Tóm lại, không được phép ức hiếp tỷ phu là được.”
Liễu Nhược Lôi vừa ra truyền chỉ, các tiểu cữu tử, tiểu di tử còn lại cũng lạnh run toàn thân, lập tức thay đổi lập trường, cảm thấy, ừm, giảm thấp một nửa còn tạm được, nếu không thì quá ức hiếp tỷ phu rồi.