Chương 305: Hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 305: Hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long (1)

*Hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long: Phượng hoàng đáp xuống bảo địa thức tỉnh rồng

Tuy nói tu vi và các mặt khác của Liễu Viễn Sơn đều biểu hiện trung bình nhưng dù gì gã cũng là cao thủ bắn cung hàng đầu của đời chữ Viễn.

Huống hồ người ta đã bốn mươi tuổi rồi.

Tỷ phu mới mười chín tuổi, sao có thể sánh được?

Các tiểu cữu tử, tiểu di tử, từng người đều bắt đầu đổi theo chiều gió, bắt đầu đi trên lập trường của tỷ phu mà thương cảm.

Hướng gió nhanh chóng chuyển biến như vậy, Vương Thủ Triết trông thấy hơi kinh hãi, người vợ mình chưa từng gặp mặt, tựa như uy phong không nhỏ.

Chỉ bảo Nhược Lôi nói hộ một câu, các tiểu tử cô nương ra vẻ lang hổ này đều ngoan ngoãn rồi?

Lão bà của hắn, chắc sẽ không phải là hổ cái nhỉ?

“Này này, muội phu, nghĩ gì đó?” Liễu Viễn Sơn thúc giục nói, “Còn đấu hay không đây? Đệ yên tâm, nhìn trên lập trường của Nhược Lam muội muội, ta sẽ cố hết sức để đệ thua không còn sức kháng cự, thắng dứt điểm.”

Vương Thủ Triết không lên tiếng, huynh cho thể diện thật đặc biệt.

Khó trách đã bốn mươi tuổi rồi mà còn chưa cưới được vợ. Đáng đời!

Có điều trong lòng phỉ nhổ, trên miệng lại khách khí chắp tay nói: “Viễn Sơn đại ca, mời.”

Liễu thị nhà lớn nghiệp lớn, người của đời chữ Viễn cũng quá nhiều, Vương Thủ Triết không biết vị này xếp thứ mấy.

Liễu Viễn Sơn cũng không chối từ, cười hắc hắc rồi tháo cung tên xuống.

Ở đây hơn mười trượng, rút cung bắn tên.

Vèo vèo vèo… Ba mũi tên nhọn, gần như là lần lượt phát ra âm thanh.

Tiễn như điện, tốc độ cực nhanh, với mắt quan sát của người bình thường, gần như là không nắm bắt được.

“Tang tang tang!”

Ba tiếng vang liên tiếp.

Ba tấm đại đồng gần như bị bắn trúng cùng lúc, nứt toạc theo âm thanh. Mũi tên tiếp tục lao về phía trước, hung hãn găm vào trong thân cây không quá nửa trượng.

“Hay, bắn hay!”

Các tiểu di tử, tiểu cữu tử xung quanh đồng loạt hô vang..

Chứng tỏ bọn họ vô cùng hài lòng với biểu hiện bắn cung của Liễu Viễn Sơn, rất đẹp mắt, rất sắc nhọn, thật không hổ là Viễn Sơn ca ca, tay bắn cung này có thể xưng hùng với phần lớn Luyện Khí cảnh.

Nhưng người bắn cung giỏi như Viễn Sơn ca ca đây, sao lại không cưới được vợ chứ? Haiz…

Cùng lúc này.

Liễu Viễn Sơn cũng hơi đắc ý, liếc mắt nhìn Vương Thủ Triết.

Giống như trước khi bắn cung, gã đã chém gió muốn khiến Vương Thủ Triết thua hoàn toàn.

Không còn chút sức kháng cự.

“Tỷ phu à.” Liễu Viễn Duệ không nhanh không chậm cười nói, “Chỉ cần huynh có thể làm được như Viễn Sơn đại ca ở cự ly một nửa thì xem như huynh qua cửa, nếu không làm được thì cứ ngoan ngoãn nhận thua, ta đã nể mặt tỷ phu lắm rồi.”

Ngươi đang nể mặt tỷ phu sao? Ngươi sợ bị tỷ tỷ đánh thì có? Vương Thủ Triết âm thầm suy xét hắn một câu.

Sau đó, hắn khí định thần nhàn, sang sảng cười: “Ừm, ta vẫn là câu nói đó, nhận thua với lão bà thì chẳng sao cả. Có diều ta vẫn muốn thử xem. Về cự ly một nửa đó không nhường cũng được, nếu không thì thật sự thua rồi.”

“Được, tỷ phu hào khí, vậy lấy cung tên cho tỷ phu.”

Liễu Viễn Duệ ra lệnh, rất nhanh đã có người đưa cường cung tới.

Vương Thủ Triết đã thử cảm giác tay, tuy thân cung mềm yếu, dùng để bắn hung thú lợi hại thì chẳng thấm vào đâu nhưng trước mặt là cuộc thi, còn có thể dùng tạm bợ.

“Tỷ phu cố lên.” Liễu Nhược Lôi ở bên cạnh hò hét nói, “Bình tĩnh, bắn thật tốt, chỉ cần bắn trúng một miếng là được rồi.”

Liễu Nhược Lam vừa cất tiếng, các tiểu cữu tử, tiểu di tử khác cũng lần lượt hét lên: “Tỷ phu, chậm thôi không cần gấp. Viễn Sơn ca ca độc thân bốn mươi năm, có thời gian tập luyện tốc độ tay, huynh vẫn còn trẻ mà, không giống nhau.”

Liễu Viễn Sơn bức bối trong lòng, câu này của Nhược Lôi muội muội dễ giết chết trái tim. Còn có, độc thân và luyện tốc độ tay thì có quan hệ gì? Gã mông lung, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Lúc này, Vương Thủ Triết nằm trong sự chú ý của tất cả mọi người.

Khai cung bắn tiễn.

Chiêu hắn sử dụng cũng là tiễn pháp liên hoàn.

Vèo vèo vèo, ba mũi tên được bắn ra.

Vương Thủ Triết vừa bắn cung, Liễu Nhược Lôi ở bên kia đã ồ lên tán dương.

Trước hết cứ mặc kệ kết quả như thế nào, chí ít thì tư thế của tỷ phu đẹp hơn không biết bao nhiêu lần so với Liễu Viễn Sơn đó.

Chủ yếu là tướng mạo bắt mắt, tư thế như thế nào cũng đều đẹp.

Về chuyện tỷ phu bắn tên có cao siêu hay không, nàng không quan tâm. Dù sao tỷ phu là tộc trưởng một tộc, săn bắn gì đó ắt có người xông pha lên trước rồi.

“Phực! Phực! Phực!”

Ba mũi tên gần nhân không chia trước sau, găm vào trong thân cây, mũi tên sắc nhọn có lực, găm chưa quá nửa.

Mọi người đồng loạt im lặng.

Không phải chứ!

Tỷ phu hắn, ngay cả một đồng tiền cũng không bắn trúng sao?

Tuy không ai ôm quá nhiều hy vọng với tài bắn cung của tỷ phu nhưng thân là một tộc trưởng đích hệ, tài bắn cung bình thường như thế này thật sự tốt sao?

Bỗng dưng.

“Keng keng keng!”

Ba tiếng vang giòn tan.

Ba tấm đại đồng gần như vỡ nát trên mặt đất đá xanh, phát ra một chuỗi tiếng vang giòn tan.

Chuyện gì thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Các tiểu cữu tử, tiểu di tử trẻ tuổi đều tỏ vẻ mơ hồ.

Chỉ có Liễu Viễn Sơn trợn to mắt, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.

Sau vài nhịp thở, gã mới cười khổ chắp tay với Vương Thủ Triết, nói: “Muội phu, ta phục rồi. Quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.”

Ngay cả Trần Phương Kiệt đứng bên cạnh cười híp mắt xem náo nhiệt cũng tràn ngập vẻ kinh ngạc, tài bắn cung của Thủ Triết thực sự quá dọa người.