Chương 307: Hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long (3)
“Tỷ phu chuẩn bị xong chưa?” Liễu Viễn Duệ tự tin hỏi.
Vương Thủ Triết cười nói: “Viễn Duệ, mời ra đề, chúng ta bắt kịp thời gian.”
Liễu Viễn Duệ nhìn quanh, cười đến xán lạn: “Hôm nay đã là ngày đại hôn của tỷ ta, vậy đương nhiên tỷ của ta là đề, làm một bài thơ rồi so sánh giữa hai chúng ta, xem thử ai có thể khen tỷ ta hay hơn.”
Xung quanh hò vang ầm ầm. Đề này rất hợp tình hợp lý, cũng có thể kiểm tra trình độ văn học của tỷ phu, cho dù không thắng được Viễn Duệ, chỉ cần có thể đạt bảy tám phần thì xem như qua cửa.
Vương Thủ Triết suy xét nói: “Vậy mời Viễn Duệ lên trước để tỷ phu học hỏi.”
Liễu Viễn Duệ cũng không từ chối, ra vẻ ho khan hai tiếng, suy nghĩ một hồi rồi gật gù nói.
…
Kiêu nữ thướt tha trốn trong khuê phòng
Bà mối giẫm lên bậc thềm đá.
Hôm nay gả cho Vương thị lang
Hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long
…
Lời thơ vừa ngâm, xung quanh đã điên cuồng hò hét không ngừng.
Ngay cả Vương Thủ Triết nghe xong cũng lặng lẽ gật đầu, Viễn Duệ không hổ là người đọc sách, quả nhiên vẫn có chút trình độ.
Không trực tiếp miêu tả tỷ tỷ của hắn tốt thế này thế nọ mà thông qua thủ pháp chấm phá, nâng tỷ tỷ lên.
Nhất là câu cuối cùng, hoàng lạc bảo địa hưng tiềm long, lập tức khiến bài thơ này thăng hoa!
Không chỉ khen tỷ tỷ của hắn ta mà còn thuận tiện khen Vương thị và Vương Thủ Triết, một bảo địa một tiềm long, đều khiến người nghe thoải mái.
Nhưng tổng thể vẫn khen tỷ của hắn ta, gả cho Vương Thủ Triết, đối với tương lai thành rồng của hắn, có ích rất lớn, là nữ tử mang lại hưng vượng.
Cũng nói cho Vương Thủ Triết hắn biết, hắn có thể lấy được Nhược Lam là một chuyện may mắn.
Cả bài thơ rất có hương vị, rất hợp tình hợp lý.
“Tỷ phu, tới huynh rồi. Không gấp, huynh có thể từ từ nghĩ, dù sao thứ chúng ta có là thời gian.” Giọng nói của Liễu Viễn Duệ tràn ngập tự tin nắm chắc phần thắng.
Hết cách, hắn ta đã suy nghĩ bài thơ này hết ba tháng chỉ vì đợi đến hôm nay, có thể không tự tin sao?
“Được, vậy ta nghĩ trước đã.”
Đối mặt với bài thơ rất hay này, Vương Thủ Triết cũng không dám khinh suất.
Vào lúc này.
Theo lẽ tự nhiên, bài thơ này đã được tiểu nha hoàn Xảo Nhi nhanh chóng truyền đến hậu viện.
Liễu Nhược Lam thoáng thưởng thức vài câu thơ đó, lập tức tự tay sao ra trên giấy, lại cẩn thận ngâm lại một lần, trong ánh mắt rộ lên vui vẻ: “Cuối cùng, Viễn Duệ vẫn rất thương tỷ tỷ.”
“Viễn Duệ đọc sách không uổng phí.” Các mỹ phụ trung niên cũng lần lượt mở miệng khen.
Vương Lưu Tử nhất thời lo lắng, lần này toang rồi, bài thơ này của Viễn Duệ rất hay. E là cháu trai Thủ Triết của bà sẽ bị đè bẹp mất!
“Thím thất, không sao chứ.” Liễu Nhược Lam nhẹ nhàng kéo tay Vương Lưu Tử, an ủi nói, “Ba cửa ải này chỉ là đám thiếu niên muốn tạo náo nhiệt thôi, ta… Ừm, đối với chàng ấy…”
Nói đến đây, nàng hơi nóng mặt, thẹn thùng không thôi. Tóm lại, sẽ không vì hắn không làm được thơ hay mà sinh ra chút thành kiến nào.
Được rồi được rồi!
Ta làm một bài, giúp chàng ấy một tay.
Có điều bài thơ đó của Viễn Duệ đã làm rất hay, trong lúc gấp gáp, nếu muốn vượt qua hắn ta thì hơi khó, nhiều nhất chỉ có thể giúp Thủ Triết giữ thể diện.
Liễu Nhược Lam suy nghĩ một hồi, ngọc thủ chấp bút, viết một bài thơ.
“Xảo Nhi, ngươi lén lút nhét cho chàng ấy, đừng để người khác nhìn thấy.”
Tiểu nha hoàn Xảo Nhi lập tức đờ người.
Tiểu thư, trước chốn đông người, người bảo ta làm sao lén lút nhút được?
…
Được thôi!
Tiểu nha hoàn Xảo Nhi cũng cực kỳ bất đắc dĩ, người là tiểu thư, người nói là được.
Ta nghĩ cách làm sao nhét bài thơ này cho cô gia trước đám đông.
Cùng lúc này, trung đình.
Vương Thủ Triết nhàn nhã ngồi trên ghế đá sầu não.
Nói thật thì, bài thơ này của Viễn Duệ mang cho hắn áp lực rất lớn.
Theo lý thì thân là một người xuyên việt, trong đầu óc tràn ngập thơ ca cổ đại, tùy tiện lấy một bài nổi danh thiên cổ ra đều có thể giết chết bài thơ đó của Viễn Duệ ngay tức khắc.
Nhưng suy cho cùng đây là đại hôn của bản thân hắn, vẫn nên nghĩ cách tự làm một bài thơ. Cho dù làm không hay nhưng cũng là đồ của mình, lấy thơ ca sao chép lừa gạt lão bà, cứ cảm thấy không đúng.
Đám người Liễu Viễn Duệ cũng không hối, chỉ cười hi hi nhìn tỷ phu đang sầu não ở bên đó. Hắn biết làm một bài thơ không hề dễ dàng, nhất là làm một bài thơ hay thì phải từ từ gọt giũa.
Chính vào lúc này.
Tiểu nha hoàn Xảo Nhi vội vàng chạy ra từ trong hậu viện, chen qua đám người hung hãn đụng vào người Vương Thủ Triết.
“y da, xin lỗi tân cô gia, là ta đi đường vội quá, đụng người có đau không?”
Vào lúc Vương Thủ Triết trợn mắt há mồm, cô nương đó rất cơ linh nhét một tờ giấy vào trong tay hắn, sau đó còn nháy mắt với hắn, ám hiệu rằng người hiểu mà.
Sau đó nàng chạy như bay đi.
Cô nương này thật sự tới rồi đi như một cơn gió.
Khiến Vương Thủ Triết không biết nên khóc hay cười, cảm thấy tựa như cái người ở đằng sau đó hình như hơi không ngồi yên được rồi, tìm tiểu nha hoàn tới giúp đỡ nhét một bài thơ cho hắn.
Đây chẳng phải là gian lận sao?
Được rồi được rồi, chuyện nương tử giúp phu quân sao lại gọi là gian lận được?
Đây gọi là ân ái!
Vương Thủ Triết nghĩ tới đây, trong lòng vẫn có hơi chút cảm động, ấm áp.
Nhưng Liễu Viễn Duệ lại ngây ra tại chỗ.