Chương 308: Cưới được mỹ nhân về (1)
Vừa nãy chẳng phải là nha hoàn Xảo Nhi của tỷ tỷ sao?
Lỗ mãng cắm vào lòng của tỷ phu như vậy, nhét một tờ giấy, xem mọi người là kẻ mù sao?
Đây chẳng phải là gian lận trắng trợn sao?
Trong nháy mắt, Liễu Viễn Duệ có một loại cảm giác nước mắt chảy ào ào. Viễn Duệ hắn ta khổ tâm chống lưng cho tỷ tỷ, sao người nào cũng phá đám?
Ngươi nói đây là gian lận tức là gian lận, thủ pháp vẫn vụng về như vậy, trắng trợn thế này bảo hắn làm sao chịu đựng được hả?
Thủ pháp gian lận không thể cao siêu hơn một xíu thì cũng phải để lại cho hắn ta vài phần tôn nghiêm được chứ?
Thủ pháp của Xảo Nhi thực sự rất vụng về.
Các tiểu cữu tử, tiểu di tử khác cũng nhìn thấy cảnh này. Nhưng từng người bọn họ đều giả câm giả được, tựa như chẳng nhìn thấy gì hết.
Điều này nói rõ là người ở hậu viện đó đang giúp đỡ tỷ phu tương lai gian lận, dưới sức ảnh hưởng lâu dài, ai dám hó hé?
Liễu Viễn Duệ cũng bất đắc dĩ nói: “Tỷ phu nghĩ xong rồi nhỉ, chúng ta mau bắt đầu thôi?”
Hắn ta thầm nghĩ đã là thơ của tỷ tỷ, cho dù nói thế nào cũng phải ủng hộ tâng bốc, bằng không sẽ chọc giận tỷ tỷ, hậu quả khôn lường.
Các đệ đệ muội muội khác cũng đang vờ vịt: “Đúng đó, tỷ phu xong rồi nhỉ, chúng ta bắt đầu thôi.”
Nhưng Vương Thủ Triết lại lắc đầu nói, không được không được, ta còn chưa nghĩ xong, chọc Liễu Viễn Duệ trợn trắng mắt.
Huynh muốn giả vờ đến khi nào? Rõ ràng tỷ tỷ của ta đã giúp huynh gian lận rồi, huynh lại còn nói chưa nghĩ xong.
Được, huynh đã muốn diễn thì ai dám nói tỷ tỷ đích thân ra tay chứ?
Một lát sau, cuối cùng Vương Thủ Triết cũng đứng dậy nói: “Ta nghĩ xong rồi, thơ của Viễn Duệ rất hay. Tỷ phu chỉ có thể múa rìu qua mắt thợ, kém cỏi kém cỏi.”
“Được, mời tỷ phu.”
Các tiểu cữu tử, tiểu di tử lần lượt hô hào lên, bày ra dáng vẻ trông chờ. Ai cũng biết bài thơ đó của Vương Thủ Triết là của tỷ tỷ ở hậu viện làm, cho dù thế nào thì mọi người cứ phụ trách hô hào rầm rộ là được.
Chỉ thấy Vương Thủ Triết chắp hai tay ra sau lưng, trong trung đình thong thả bước từng bước, sau vài bước, hắn ngâm ra câu đầu tiên: “Thần nữ tiên khuyết lân thương sinh, chấp kích điện tiền thủ trưởng dạ.”
Mọi người nghe xong, trong đầu lập tức xuất hiện ra một khung cảnh, tựa như đang nói một vị nữ thần ở trong thiên cung của nàng, bởi vì thiên hạ chúng sinh mà ưu sầu, xử lý chuyện phàm trần, một vị thiên tướng cầm kích canh giữ trước điện môn, cùng nàng vượt qua đêm dài đằng đẵng.
Còn chưa đợi bọn họ khôi phục lại, Vương Thủ Triết lại ngâm ra câu thứ hai: “Tuế nguyệt luân chuyển thiên bách hồi, chung đắc nhân gian liên lí chi.”
Các đệ đệ muội muội bắt đầu hiểu ra. Đây là kể một câu chuyện, tỷ tỷ là vị thần nữ lo lắng cho chúng sinh, tỷ phu là vị thiên tướng lặng lẽ canh giữ, cuối cùng vị nữ thần đó không biết có phải vì muốn cứu vớt chúng sinh mà hạ phàm nhưng vận mệnh ngẫu nhiên lại cùng kết tóc se tơ với tỷ phu.
Nghe có vẻ như không tồi, nâng tỷ tỷ lên rất cao.
Sau đó bọn họ bắt đầu ồ vang lên, đây là thơ của tỷ tỷ làm, hơn nữa nghe có vẻ rất có ý vị.
“Không đúng!” Liễu Viễn Duệ kinh ngạc, “Đây không phải là bút tích của tỷ tỷ, tỷ tỷ không thể so sánh mình như thần nữ, so sánh tỷ phu như vệ sĩ gác đêm trước điện được.”
“Hóa ra là như vậy?” Các tiểu cữu tử, tiểu di tử hồi thần, có điều cũng phải nói lại, bài thơ này của tỷ phu khá có ý vị, giống như vẫn thiếu chút gì đó.
“Không tệ, tỷ phu có thể đạt đến trình độ như vậy đã xem như là văn võ song toàn rồi.”
“Đúng thế đúng thế, tuy rằng kém phân nửa so với bài thơ của Viễn Duệ nhưng đã nâng tỷ tỷ lên rất cao. Liễu thị gia tộc dốc hết tâm sức đối với việc bồi dưỡng văn hóa, mọi người đều có chút năng lực thưởng thức.
“Qua cửa rồi, qua cửa rồi.” Liễu Nhược Lôi lập tức vui sướng nói, “Mọi người mau tránh ra, đừng trì hoãn tỷ phu đón tân nương tử.”|
Ngay cả Trần Phương Kiệt cũng bội phục nói: “Không ngờ Thủ Triết vẫn có chút tài thơ, mạnh hơn ta gấp rưỡi rồi.”
Bỗng dưng!
Liễu Viễn Duệ lại tỏ vẻ nghiêm túc ngăn cản nói: “Mọi người đợi đã.”
“Hả?” Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng lên người của Liễu Viễn Duệ. Viễn Duệ ngươi không phải chứ, bài thơ này của tỷ phu đã rất hay rồi, lẽ nào còn muốn làm khó huynh ấy?
Liễu Nhược Lôi hung hăng bất mãn trợn mắt liếc hắn ta: “Viễn Duệ, đừng có quá đáng nha.”
“Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm.” Liễu Viễn Duệ vội vàng giơ tay đầu hàng nói, “Quả thực bài thơ này của tỷ phu rất hay nhưng ta cảm thấy vẫn thiếu chút gì đó. Tỷ phu, lẽ nào bài thơ này còn có nửa phần sau?”
Nửa phần sau?
Mọi người ngây ra, hình như Viễn Duệ nói có chút đạo lý, giống như là ý thơ này chưa hết, chưa hoàn thành.
Tất cả mọi người đều lần lượt nhìn về phía Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết cũng quái đản, tiếp ục ngâm nửa đoạn sau: “Duy khủng kiều thê thặng phong khứ, phiến thuyết nương tử thiên cung hàn.”
“?”
Mọi người ngây ngẩn, đều bị dẫn dắt vào trong trạng thái tâm lý của tỷ phu. Thử nghĩ, một người vệ sĩ vất vả trấn thủ trước điện biết bao năm, may mắn được kết tóc se tơ cùng thần nữ trong lòng, đây đương nhiên là chuyện tốt.
Nhưng trong lòng hắn lại sợ hãi sẽ có một ngày kiều thê yêu dấu sẽ bay về trời, do vậy hắn không tiếc dối lừa thê tử nói rằng thiên cung không tốt, tâm tình hoảng sợ như vậy lập tức được phơi bày ra.