Chương 309: Cưới được mỹ nhân về (2)
“Hay, hay cho một vệ sĩ sợ hãi kiều thê cưỡi gió về trời mà lừa dối thê tử rằng thiên cung rất lạnh.” Liễu Viễn Duệ khen không ngớt.
Những người khác cũng lần lượt tán thưởng.
Sau đó, Vương Thủ Triết lại đọc ra câu cuối cùng được “ủ rượu” đã lâu: “Khiên thủ nhi nữ lệ nhãn phán, kỳ nguyện vạn thế đồng chẩm miên.”
Câu này vừa đọc ra.
Tất cả mọi người đều ngây ngốc, trước mặt mọi người đều hiện ra khung cảnh tỷ phu Vương Thủ Triết nắm đôi tay của nhi nữ, nghẹn ngào khóc nhìn thần nữ tỷ tỷ bay về trời, dáng vẻ cực kỳ lưu luyến. Ngay cả nhi nữ còn chưa xuất thế cũng dùng ra, có cần vô sĩ như thế này không?
Câu cuối cùng càng vô sỉ, kỳ nguyện vạn thế đồng chẩm miên.
Đây là bảo cả đời này của tỷ tỷ đã gả cho hắn còn chưa tính, còn phải gả một vạn kiếp? Ta nhổ, quá vô sỉ.
Chính là có thơ làm chứng:
Thần nữ tiên khuyết lân thương sinh.
Chấp kích điện tiền thủ trường dạ
Tuế nguyệt luân chuyển thiên bách hồi
Chung đắc nhân gian liên lý chi
Duy khủng kiều thê thặng phong khứ
Phiến thuyết nương tử thiên cung hàn
Khiên thủ nhi nữ lệ nhãn phán
Kỳ nguyện vạn thế đồng chẩm miên
…
Tất cả mọi người đều im lặng, đương nhiên bài thơ này không hẳn là tác phẩm kinh thế hãi tục gì. Nhưng chủ đề hôm nay là làm sao để khen Nhược Lam tỷ của bọn họ hay hơn.
Không còn nghi ngờ gì, bài thơ đó của Liễu Viễn Duệ khen cực kỳ hay, rất có cảnh giới.
Nhưng bài thơ này của tỷ phu…
Đây đã không phải là khen nữa rồi.
Mà là đang nịnh.
Cứ một mực người ta vốn chính là phu thê, thủ đoạn nịnh cao siêu, lưu loát tự nhiên. Người tỷ phu này thật là nhân tài hiếm có trên đời.
“Ầy…” Trần Phương Kiệt chắp hai tay ra sau lưng, ngẩng đầu lên trời mà cảm thán, “Ta vốn tưởng rằng Trần Phương Kiệt ta có tài nịnh vô song nhưng so với Vương Thủ Triết giống như là mây với bùn, ta phục rồi! Ta bái phục!”
“Ô ô…” Liễu Viễn Sơn khóa òa lên, khóc rất thương tâm.
“Viễn Sơn ca ca, huynh khóc cái gì?”
“Ta hiểu rồi.”
“Viễn Sơn ca ca, huynh lại hiểu cái gì?”
“Ta hiểu tại sao ta lại không cưới được vợ rồi.”
“Viễn Sơn ca ca, huynh đã hiểu rồi, vậy vẫn còn cứu được, phải cố gắng lên nha.”
“Ta đã không cứu được nữa rồi.” Liễu Viễn Sơn rơi nước mắt bỏ chạy, bi thương gào lên, “Bởi vì đời này của ta sẽ không làm ra được loại thi từ vô liêm sĩ, buồn nôn vô hạn như vậy… Ô ô ô…” Bóng ảnh của gã dần khuất xa theo tiếng khóc, rất nhanh đã biến mất.
Mọi người nhìn theo bóng lưng khuất xa của gã, không khỏi cảm khái, Viễn Sơn ca ca, huynh không lấy được vợ, không chỉ vì không biết làm thơ đâu.
Sau đó, mọi người đều bái phục tỷ phu Vương Thủ Triết, loại thơ nịnh hót này, bọn họ vĩnh viễn không làm ra được.
Nhất là một số tiểu di tử đã bắt đầu tìm giấy bút, sau đó đỏ mặt tía tai chép lại bài thơ đó, tuy bài thơ này không phải đang lấy lòng bọn họ nhưng đêm đêm lấy ra thưởng thức cũng cực kỳ hay.
Khiên thủ nhi nữ lệ nhãn phiến, kỳ nguyện vạn thế cộng chẩm miên.
Tỷ phu xấu xa quá, he he…
Ngay cả Liễu Viễn Duệ cũng cúi sâu xuống trước Vương Thủ Triết: “Tỷ phu, ta phục rồi.”
“Ha ha, đa tạ đa tạ. Viễn Duệ à, đệ còn nhỏ.” Da mặt của Vương Thủ Triết không mỏng, vỗ vai Viễn Duệ, thành khẩn nói, “Đợi khi đệ lớn rồi, công lực tuyệt đối không kém hơn ta.”
“y, Nhược Lôi đâu? Nha đầu này ban nãy còn rất sung mà, sao thoáng cái đã biến mất rồi? Ta còn muốn muội ấy dẫn đường.”
“Được rồi được rồi! Phát hồng bao.”
Ngay lập tức, một thùng hồng bao được giơ tới, phát cho các tiểu cữu tử, tiểu di tử, cháu trai cháu gái, còn có tiểu bối các lộ.
“Các huynh đệ, theo ta đi rước tân nương tử.” Vương Thủ Triết huơ tay, các huynh đệ Vương thị trong nhà rầm rộ đáp, một đám người hăng hái tiến về hậu viện.
Đã qua ba cửa, hơn nữa còn qua đẹp như vậy, hồng bao cũng phát đuề huề, đương nhiên không thể có người ngăn cản tiếp được.
…
Lúc Vương Thủ Triết đi thẳng đến hậu viện.
Tiểu nha hoàn Xảo Nhi đã bẩm báo bài thơ này về, tốc độ của nàng thật sự rất nhanh, tới đi như gió.
Đồng hành lần này còn có Liễu Nhược Lôi, chỉ thấy nàng căm phẫn nói: “Tỷ phu quá xấu xa rồi, không chỉ muốn cưới tỷ tỷ trong kiếp này mà còn muốn đời đời kiếp kiếp quấn lấy tỷ tỷ, thật là lòng tham không đáy mà.”
Lời này vừa nói ra, mọi người trong phòng đều nhìn về phía nàng.
Hửm?
Tỏ tình như thế này không phải là chuyện tốt sao? Sao Nhược Lôi lại tức tối bất bình như vậy?
Liễu Nhược Lôi biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, có điều trong lòng vẫn tức giận như cũ, bài thơ hay như thế mà, tại sao lại không đến lượt nàng chứ?
Xảo Nhi lại hưng phấn nói: “Bài thơ này của tân cô gia thật là hay, ta sắp chảy nước mắt rồi.”
Lúc này, Liễu Nhược Lam đã chép bài thơ này ra giấy, cẩn thận đọc hai lần, càng đọc càng đỏ mặt.
“Xì” nhẹ một tiếng, bình luận nói: “Quả thực là hơi lỗ mảng.”
Có điều ngoài miệng nói như vậy nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập vẻ thẹn thùng, gương mặt hơi ửng đỏ nóng ran, trong lòng lẩm bẩm: “Khiên thủ nhi nữ lệ nhãn phiến, kỳ nguyện vạn thế cộng chẩm miên, thật là không biết xấu hổ!”
Nhưng thấy bài thơ nịnh hót này của Vương Thủ Triết, quả nhiên là nịnh đến tận đáy lòng của nàng.
Giữa phu thê với nhau, lỗ mảng một chút cũng chẳng sao.
Trong phòng này đang nói chuyện.
Bên ngoài truyền tới giọng nói: “Tiểu thư mau chuẩn bị, tân cô gia tới rồi.”
Lúc này, Liễu Nhược Lam đã mặc xong hôn phục đỏ thắm, mấy vị thẩm thẩm vội vàng đội khăn voan lên đầu nàng, đặt nàng ngồi trên giường.