Chương 310: Cưới được mỹ nhân về (3)
“Mời tân cô gia vào khuê phòng đón dâu.”
Vương Thủ Triết vâng lời bước vào khuê phòng.
Mấy vị mỹ phụ trung niên tò mò đánh giá Vương Thủ Triết, không kìm được mở miệng tán thưởng: “Tân cô gia quả nhiên tuấn tú đạo mạo, nhân tài kiệt xuất.”
Tân nương tử đội khăn voan, thân thể khẽ run, kìm nén không nhìn trộm.
Vương Thủ Triết vui vẻ bái kiến mấy vị thẩm thẩm, phát hồng bao.
Nhất là Tứ cô cô Vương Lưu Tử của hắn, Vương Thủ Triết lén lút nhét một cái hồng bao lớn.
Tứ cô cô Vương Lưu Tử cực kỳ vui vẻ, nói: “Thủ Triết còn không mau dâng túi vạn bảo kim?”
Nghe vậy, Vương Thủ Triết vội vàng tháo túi vạn bảo kim ngang eo xuống, bước nhanh về phía tân nương tử, đưa vào tay của Liễu Nhược Lam, dịu giọng nói: “Nhược Lam, giờ lành đã đến, cùng ta về Vương thị thôi.”
Trong túi vạn bảo kim này đều là một số đồ chơi nhỏ được làm từ vàng hoặc ngọc, giống ngũ cốc, dưa, cá, thịt gì đó, còn có một bàn tính nhỏ bằng vàng ròng, điều này đại biểu tài sản trong tương lai của hắn đều phó thác cho nàng.
Liễu Nhược Lam che khăn voan trên đầu nắm lấy túi vạn bảo kim, trong lòng tràn ngập thẹn thùng và căng thẳng, nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Ừm.”
Vương Thủ Triết lập tức vui mừng, hét lên một tiếng: “Viễn Duệ còn không mau vào?”
Lúc này, Liễu Viễn Duệ đã vào trong khuê phòng, cười hì hì chắp tay nói: “Chúc mừng tỷ phu, cuối cùng cũng ôm được mỹ nhân về rồi.”
“Đa tạ Viễn Duệ thủ hạ lưu tình, có thể cưới được Nhược Lam là phúc ba đời của Vương Thủ Triết ta.” Nói xong, Vương Thủ Triết móc ra một cái hồng bao lớn tặng, “Viễn Duệ, tiếp theo đây vất vả cho đệ rồi.”
Dựa theo quy tắc, phải có tiểu cữu tử chưa thành thân ôm tỷ tỷ lên kiệu.
Liễu Viễn Duệ không khách khí nhận lấy hồng bao, vỗ ngực nói: “Được, cứ để ta. Đừng nhìn cơ thể ta yếu đuối, gần đây đã chăm chỉ luyện tập rồi.”
Nói xong, hắn ôm Liễu Nhược Lam từ trong khuê phòng ra ngoài.
Nhưng chưa đi được hai bước, Liễu Viễn Duệ đã nhỏ giọng “chậc chậc” một câu: “y, dạo này tỷ đã nhẹ đi không ít, hẳn là đau lòng cho Viễn Duệ đệ. Nhớ lần trước lúc diễn tập…”
Nhưng hắn còn chưa nói xong, một tiếng kêu “ây dô” thảm thiết vang lên, vội vàng nhận sai: “Tỷ, ta sai rồi.”
Sau đó ôm tỷ của hắn chạy như điên ra ngoài.
Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh, tiểu tử này còn có khả năng tìm đường chết, đương nhiên hắn vờ như không nghe thấy gì, ngoan ngoãn nhắm mắt theo đuôi.
Sau đó, lại bái biệt với nhạc phụ nhạc mẫu ở sảnh chính.
Lúc này, tân nương tử sẽ do Viễn Duệ ôm ra khỏi cửa lớn của Liễu thị.
Sau một chuỗi nghi thức, tân nương tử ngồi lên kiệu lớn tám người khiêng.
Mà Vương Thủ Triết cưỡi ngựa vạn kim của hắn dẫn đầu hàng ngũ.
“Khởi kiệu.” Công Tôn Thương quát lên một tiếng, đoàn đội bắt đầu dần di chuyển, dân chúng hai bên đường vui vẻ đưa tiễn ra khỏi Sơn m, đi thẳng đến Bình An.
Đoàn đội quay về còn long trọng gấp đôi so với khi đến.
Đoàn đưa dâu do Liễu thị tộc nhân dẫn đầu cũng trùng trùng điệp điệp. Từng chiếc xe ngựa đi theo đoàn ở phía sau đều là của hồi môn của Liễu thị.
Nhìn thấy quy mô của của hồi môn, chứng tỏ nguồn tài lực mạnh mẽ của Liễu thị.
Vương Thủ Triết mặc một thân hôn bào hoa lệ phú quý, cưỡi lửa đạp mây trắng, đi đầu hàng ngũ, trong lòng tràn ngập hăng hái.
Sống hai kiếp nhưng đây là lần đầu cưới vợ.
Từ hôm nay trở đi phải nghênh đón cuộc sống hoàn toàn mới của hắn rồi.
Một trong bốn niềm vui lớn của đời người, đêm động phòng hoa chúc đã từ từ vén ra trước mắt hắn.
Quả nhiên là gió xuân đắc ý ngựa phi nhanh, đời người đắc ý tận hưởng niềm vui.
Đêm động phòng hoa chúc, ta tới đây!
…
Lúc đội rước dâu của Vương Thủ Triết quay về.
Bình An Vương thị chủ trạch.
Ở đây cực kỳ bận rộn, cả gia tộc đã vận chuyển lên hết toàn bộ, mỗi người đảm nhiệm một phần của mỗi người.
Một số nữ quyến như đại tẩu Tứ thẩm phụ trách căn bếp phía sau và bày biện bát đũa chỗ ngồi. Cho dù là Vương Lạc Thu, Vương Ly Từ, Vương Lạc Tĩnh đều tham gia vào làm việc, mỗi người đảm nhận một số việc.
Chỉ có điều Vương Ly Từ vốn muốn trông coi nhà bếp phía sau hoặc là nguyên liệu nấu ăn nhưng lại bị mọi người nhất trí bác bỏ.
Mà bảo nàng phụ trách toàn cục tiệc cơ động trên quảng trường, tiệc cơ động là nhằm vào những dân chúng bình thường và phần lớn các bàng hệ không có tư cách vào chủ trách tham dự tiệc cưới.
Lần này, Vương thị sẽ mở tiệc cơ động ba ngày ba đêm, người tới đều không từ chối, có thể nói là hào khí ngút trời.
Một số vị khách có thân phận tôn quý đều sẽ được sắp xếp ở vị trí lộ thiên trong đình của Vương thị, đây là vị trí quan trọng nhất.
Còn có một số khách tôn quý khác ví dụ như tộc trưởng, Tiền chưởng quầy, Lôi trấn thủ sứ và một số lão tổ các tộc, còn lại sẽ do Trụ Hiên lão tổ ra mặt, chiêu đãi xã giao.
Tiệc rượu của bọn họ được sắp xếp trong từng nha sảnh.
Về Lung Yên lão tổ, trước giờ bà không thích xã giao, do vậy chỉ sắp xếp bà lộ mặt lúc Thủ Triết làm lễ kết hôn.
Tân khách các lộ lũ lượt kéo đến Vương thị.
Các nam đinh tộc nhân trong gia tộc đều gánh vác nhiệm vụ chiêu đãi, tràn ngập không khí vui vẻ, Thủ Triết thành thân là chuyện lớn như trời.
Cũng đại biểu sự phát triển không ngừng và kéo dài mãi của gia tộc.
Vương thị của hôm nay đã không còn là Vương thị của quá khứ nữa rồi.