Chương 311: Đêm động phòng hoa chúc (Kết thúc quyển 1) (1)
Một môn ba Linh Đài.
Về chuyện Bình An trấn một tay che trời, gia tộc như vậy đã có khí tượng quật khởi trung hưng.
Sau đó, đội rước dâu của Vương Thủ Triết và đội đưa dâu của Liễu thị đến Bình An Vương thị cùng lúc.
Ngay sau đó đương nhiên là một chuỗi nghi thức cực kỳ náo nhiệt, trong trung đường bái đường thành thân.
Công Tôn Huệ sớm đã ăn vận lộng lẫy, gương mặt tràn ngập vui vẻ ngồi lên ghế chủ vị, bà là đích mẫu cũng là góa phụ, hôm nay, vị trí của bà là cao nhất.
Thủ Triết thành thân, đương nhiên bà rất vui mừng, lại lặng lẽ xúc động rơi lệ. Mấy năm nay, bà tái giá đến Vương thị, nuôi nấng Thủ Triết và Lạc Y trưởng thành, thật sự không hề dễ dàng.
Thân là kế mẫu, đương nhiên phải khó hơn nhiều so với mẫu thân bình thường.
Ngay sau đó là nghi thức bái đường thành thân. Nghi thức này cực kỳ náo nhiệt, chúng bằng hữu thân thiết đều lần lượt gửi lời chúc phúc.
Sau đó, lập tức đưa tân nương vào động phòng.
Vương Thủ Triết làm tân lang quan, làm chủ của một gia tộc, hắn cần phải xã giao ở bên ngoài.
Một số gia tộc thân cận không những tộc trưởng và thân quyến đều đến mà ngay cả các lão tổ tông cũng lặng lẽ đến, đích thân chúc mừng Vương Thủ Triết.
Loại thể diện này không phải là khí tượng vào ngày đại hôn của người thừa kế gia tộc.
Dĩ nhiên Vương Thủ Triết không thể tiếp đón sơ suất với những đồng minh thông gia này.
Cứ náo nhiệt ồn ào như vậy đến tối.
…
Sau một ngày xã giao, ngay cả loại thực lực Luyện Khí cảnh tầng 8 như Vương Thủ Triết cũng không chịu nổi.
Nhưng may mà tất cả đều đã kết thúc rồi.
Sau khi xã giao với khách khứa xong, Vương Thủ Triết đã ngà ngà say, ung dung bước về viện của hắn.
Trong phòng ngủ chính.
Giăng đèn kết hoa, nến đỏ sáng rực.
Tân nương tử Liễu Nhược Lam ngoan ngoãn ngồi trên giường, kiên nhẫn đợi phu quân quay lại.
Chiếc giường đó phủ đệm chăn màu đỏ thắm, bên trên mặt còn phủ táo, càn kim và còn mười mấy viên Linh thạch chói mắt.
“Nương tử vất vả rồi.” Vương Thủ Triết kìm nén tâm trạng kích động, khom người tiến lên trước.
“Phu quân.” Giọng nói của Liễu Nhược Lam mang chút thẹn thùng, nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Ngay sau đó chính là phân đoạn vén khăn voan, uống rượu giao môi.
Những thứ này đều đã có người chuẩn bị trước, đặt ở trên chiếc bàn thấp bên cạnh giường.
Sau khi được sự đồng ý của Liễu Nhược Lam, Vương Thủ Triết cầm ngọc như ý nói: “Nương tử, vi phu thất lễ rồi.”
Sau đó nhẹ nhàng vén khăn voan của nàng lên.
Đập vào tầm mắt của hắn là một gương mặt thanh xuân trẻ trung mà mỹ lệ.
Nàng đội mũ phượng, mang khăn choàng vai, gương mặt xinh đẹp, trán rộng tựa ve sầu, mày liễu cong cong, trong hạnh mâu trong xuất lộ ra thẹn thùng và xuân thủy.
Nàng đan chặt hai tay, cúi đầu không dám nhìn Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết ngây ngẩn vài nhịp thở, không dời tầm mắt.
Nói ra thì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Liễu Nhược Lam.
Người của hai thế giới lần đầu tiên lấy được tân nương tử, còn là một đại mỹ nữ như vậy khiến hắn không khỏi cảm thấy có cảm giác hoảng hốt không chân thực.
“Phu quân!” Liễu Nhược Lam khẽ run người, tựa như là lo lắng gì đó, yếu giọng hỏi, “Lẽ nào ta không xinh đẹp sao?”
“Đẹp, đẹp. Nương tử rất đẹp.” Vương Thủ Triết gật đầu lia lịa nói, “Nương tử là thần nữ trên trời, vi phu có thể cưới được nương tử nên luôn cảm thấy hơi không chân thực, sợ nương tử cưỡi gió đi mất.”
Lời này khiến Liễu Nhược Lam nhớ đến bài thơ lỗ mảng của hắn, lại ngượng ngùng chôn trán vào trong vạt áo.
“Nương tử trang điểm rất đẹp, chỉ là son mất trên mặt lâu quá sẽ không tốt.”
Vương Thủ Triết tốt xấu gì cũng là người xuyên việt, biết nữ tử không thể để lớp trang điểm qua đêm, lúc này cũng không cần bội uống rượu giao bôi, lập tức bê chậu đồng chứa nước nóng và khăn đến, giúp nàng tháo mũ phượng và khăn quàng vai xuống.
“Phu quân, làm gì có đạo lý nam tử hầu hạ nữ tử tháo trang sức?” Liễu Nhược Lam cảm động về sự chu đáo của Vương Thủ Triết nhưng lại hơi hoảng hốt, “Nếu không thì gọi Xảo Nhi ở phòng bên đến giúp.”
“Không sao, trong khuê phòng, đâu cần chú trọng như vậy?”
Vương Thủ Triết không muốn người khác quấy rầy, đích thân giúp nàng tháo trang sức, chẳng bao lâu đã lộ ra dáng vẻ do thiên nhiên chạm trổ, da dẻ mịn màng, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng vừa kiều diễm vừa ướt át.
So với lúc trang điểm đậm ban nãy, bây giờ đã giảm đi vài phần diễm lệ trang trọng nhưng lại thêm chút thanh xuân dạt dào, tràn ngập hương vị của chất đạm.
“Nương tử thật sự là mỹ nhân.”
Liễu Nhược Lam hơi xấu hổ, nàng luôn trộm đánh giá Vương Thủ Triết, lập tức nhỏ giọng đáp: “Phu quân cũng cực kỳ anh vũ bất phàm.”
Vô cùng rõ ràng, nàng rất hài lòng với tướng mạo của Vương Thủ Triết.
Tuy nói là ép duyên, không thể lựa chọn nhưng nếu phu quân là thanh niên anh vũ tuấn lãng, đương nhiên sẽ càng hạnh phúc. Huống hồ, phu quân này còn rất dịu dàng chu đáo.
Bên giường còn có một cái bàn nhỏ, trên mặt bàn có một số điểm tâm khéo kéo và lò than nhỏ ủ nóng bầu rượu.
Vương Thủ Triết biết nàng đã không ăn gì cả ngày rồi, vội vàng bưng một dĩa điểm tâm, đau lòng nói: “Chắc nương tử đói bụng rồi, muốn ăn chút gì.”
Liễu Nhược Lam khẽ gật đầu “ừm” một tiếng, đa tạ phu quân.
Sau đó, nàng nhẹ nhàng lấy một miếng điểm tâm, xoay người, dùng tay che miệng chậm rãi nhai nuốt, tư thái ưu mỹ mà hàm súc.
Suy cho cùng là tiểu thư khuê các, Vương Thủ Triết lặng lẽ cảm khái.
Nào giống với Vương Ly Từ nhà mình, ăn ngấu nghiến còn hơn sơn phỉ, ăn cùng bàn với nàng, nếu không nhanh tay thì sẽ phải đói chết.