Chương 312: Đêm động phòng hoa chúc (Kết thúc quyển 1) (2)
Lúc đang nghĩ đến Vương Ly Từ, bỗng dưng ngoài viện truyền tới một chuỗi âm thanh huyên náo.
“Tứ thúc, Tứ thúc có trong đó không?”
Đây là tiếng hét của Vương Ly Từ, sau đó nàng gõ cửa vang cốc cốc: “Tứ thúc, thúc khóa cửa làm gì?”
Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh, thật là thấy quỷ, nghĩ gì tới cái đó.
Đứa cháu gái này không biết đêm tân hôn của hắn sao?
Không khóa cửa mà đợi người gây loạn à.
Liễu Nhược Lam tròn mắt bình tĩnh, hình như có hơi nghi vấn.
“Nương tử đừng trách, đó là đại nha đầu Vương Ly Từ, trước nay luôn là người vô tâm vô phổi.” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ nói, “Là một trong các tiểu ma vương hỗn thế trong nhà.”
“Ta đã nghe nói về đứa trẻ này rồi.” Liễu Nhược Lam che miệng cười khẽ, “Không sao, nhà nào không có vài tiểu ma vương hỗn thế?” Nói ra thì trong đám người trẻ tuổi đó của Liễu thị cũng không ít.
Vương Thủ Triết biết rõ tính cách của Vương Ly Từ, nếu không mở cửa, nói không chừng sẽ cạy cửa xông vào.
Sau khi được sự đồng ý của Liễu Nhược Lam, Vương Thủ Triết tiến lên mở cửa, còn chưa đợi hắn nghiêm mặt quở mắng vài câu thì đã thấy Vương Ly Từ oán hận một câu, Tứ thúc người lề mề làm cái gì?
Nói xong liền ôm lấy một cái chậu gỗ lớn, hùng hổ xông vào trong hôn phòng.
Ở phía sau, nàng còn kéo thêm một đám người.
Mấy vị muội muội Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh, còn có Vương Lạc Miểu và Vương Lạc Lam, hai người muội muội lớn hơn chút cũng theo vào.
Ngoài ra còn có hai cháu gái Vương Ly Uyển, cháu trai Vương Tông Xương và đệ đệ nhỏ nhất Vương Thủ Nghiệp.
Cảnh tượng này khiến Vương Thủ Triết nhìn thấy cũng phải trợn mắt há mồm, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, đây là chuẩn bị tạo phản sao?
“Tứ thúc, Tứ thúc! Người có biểu tình gì thế này? Ta thấy Tứ thẩm thẩm chưa ăn gì nửa ngày trời, đặc biệt đưa chút đồ ăn đến cho thẩm ấy, còn có Tứ thúc người nữa, cũng chưa ăn được bao nhiêu.”
Vương Ly Từ bĩu môi, bày ra dáng vẻ bản đại tiểu thư có lòng tốt lại bị người xem thành lòng lang dạ thú.
“Vậy còn các ngươi?” Vương Thủ Triết nhìn về những người khác.
“Chúng ta tới xem tẩu tẩu.” Vương Lạc Thu cực kỳ thành khẩn, “Ban ngày che khăn voan nên không thấy được.” Nha đầu này ngoại trừ đế lộ của nàng ta, chuyện có thể tò mò và quan tâm đã không ít rồi.
Vương Thủ Triết nhìn Liễu Nhược Lam mỉm cười trên khóe miệng, gần như không có ý kiến liền nói với Vương Ly Từ: “Ngươi còn ngây ra đó làm gì? Có cái gì ngon thì mau dâng lên cho tẩu tẩu ngươi?”
Sau đó một đám tiểu bối của Vương thị chào hỏi, bày sạp lẩu trong góc, làm rất náo nhiệt.
Liễu Nhược Lam phóng khoáng lấy ra hồng bao đã chuẩn bị sẵn, phát cho từng người.
“Tứ thẩm thẩm, đây là món lẩu canh xương mà Tứ thúc ta thích ăn nhất. Hôm nay, ta đặc biệt chuẩn bị cho các người ăn khuya.”
Nha đầu Vương ly Từ giỏi nhất là ôm đùi lớn, nàng đã nhạy bén cảm nhận được sau này trong nhà ai làm chủ rồi.
Mới đêm tân hôn thôi đã chạy tới nịnh nọt, lấy lòng Tứ thẩm thẩm rồi.
Tay chân của các nha đầu rất nhanh nhẹn.
Rất nhanh đã bày ra một bàn lẩu nước xương, trong nồi đồng nước sôi ùng ục.
Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam cùng đám tiểu bối vây tròn một bàn, vui vẻ ăn lẩu canh xương.
Tuy có lẩu ăn, là chuyện rất vui vẻ nhưng Vương Thủ Triết cứ cảm thấy không đúng lắm, đúng rồi, đây là đêm động phòng hoa chúc của hắn, đám nhóc này không phải tới quấy rối chứ?
Liễu Nhược Lam chưa từng ăn lẩu canh xương, ở trước mặt đám trẻ, nàng phóng khoáng không khác người, cũng ăn cực kỳ vui vẻ.
Hơn nữa tâm trạng căng thẳng gần như cũng thả lỏng không ít.
Dần dần thân thiết với các đệ đệ muội muội, nhất là Vương Lạc Miểu, trước đây luôn không có việc gì lại viết thư cho nàng, hai người cực kỳ quen thuộc.
Một bữa lẩu đã khiến mọi người ăn rất vui vẻ.
Vương Thủ Triết lặng lẽ quan sát, phát hiện Nhược Lam đã ăn được bảy tám phần, ngừng đũa.
Hắn ho khan một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa. Các ngươi nên làm gì thì đi làm nấy đi.” Bắt đầu đuổi người.
Đùa à, đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, hai cuộc đời cộng lại động phòng lần đầu, không thể ăn lẩu đến sáng được chứ?
“Tứ thúc, người qua cầu rút ván, ta còn chưa ăn no.” Vương Ly Từ uất ức nói.
“Ngươi có khi nào mà ăn no chứ, bưng về từ từ ăn.”
Vương Thủ Triết không chút lưu tình đuổi đám tiểu bối đi, sau đó nhanh chóng khóa cửa lại.
Lúc này, thở phào một hơi, nói với Liễu Nhược Lam: “Nương tử, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta uống rượu giao bôi thôi.”
“Vâng, phu quân.” Liễu Nhược Lam thẹn thùng đỏ mặt gật đầu, đương nhiên nàng hiểu ý này.
Nhưng còn chưa đợi Vương Thủ Triết lấy rượu hợp cẩn đến, bên ngoài lại ồn ào, chỉ nghe thấy Vương Ly Từ lớn giọng hét: “Mặt trăng bên ngoài không tồi, chúng ta ăn ở trong viện đi.”
Sau đó một đám đệ đệ muội muội bắt đầu ăn lẩu, ca hát trong viện, rất náo nhiệt.
Vương Thủ Triết mở cửa, đen mặt bước ra ngoài.
Hắn đã nhìn ra rồi, chắc chắn đám nhóc này đã thương lượng với nhau xong, thành tâm chọc tức hắn.
Dáng vẻ này bảo hắn động phòng thế nào?
Cho dù da mặt hắn dày, Nhược Lam cũng không được.
“y? Tứ thúc, người còn chưa ăn no sao?” Vương Ly Từ chớp mắt khờ dại vô tội.
Vương Thủ Triết cười lạnh ha ha một tiếng, các ngươi cho rằng ở lỳ trong viện của ta không đi thì có thể như ý nguyện sao, đạt được âm ưu?
Căn viện này là do Vương Thủ Triết tận tay kinh doanh trong một năm nay.