Chương 313: Đêm động phòng hoa chúc (Kết thúc quyển 1) (3)
Hắn vươn tay ấn lên cửa hành lang, một cỗ huyền khí màu xanh hùng hậu thổi vào trong.
Bỗng dưng, những dây mây tĩnh mịch ẩn núp trong viện của hắn tựa như nhận được mệnh lệnh nào đó, bọn chúng sống lại.
Từng nhánh rễ dây leo điên cuồng sinh trưởng, giống như là xúc tu tà ác nhảy múa diêm dúa trong viện.
Vương Lạc Miểu, Vương Thủ Nghiệp bị dọa sợ, bọn chúng đầu hàng đầu tiên, thét chói tai bỏ chạy ra khỏi viện.
Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh và Vương Ly Từ lại lớn gan, đối mặt với sự tiến công của đám dây leo tà ác lại phản kháng, nhưng tiếc rằng bọn họ đã xem thường Vương Thủ Triết, trận pháp dây leo trong viện này là do hắn dày công nghiên cứu ra.
Tìm không ít dây leo có tính trụ cột, trải qua các lần cải tạo, cuối cùng hình thành nên trận pháp dây leo như hiện giờ.
Có thể nói chỉ cần ở trong viện của hắn, cho dù là người Luyện Khí cảnh tầng 9 đỉnh phong cũng phải ngoan ngoãn chịu thua.
Dưới sự điều khiển huyền khí của Vương Thủ Triết, những dây leo điên cuồng đó đã mau chóng trói Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh và Vương Ly Từ thành một cục, kéo thẳng ra ngoài viện.
Thế giới lập tức yên tĩnh lại.
Chỉ có Liễu Nhược Lam đứng trước cửa hôn phòng tỏ ra kinh ngạc nhìn Vương Thủ Triết.
“Nương tử đừng hoảng sợ, chẳng qua là thiên bẩm huyết mạch của vi phu mà thôi.” Vương Thủ Triết giải thích, mỉm cười lật tay lại, trên tay có vài hạt giống hoa.
Những hạt giống hoa này cũng là do gần đây hắn chuyên tâm bồi dưỡng ra.
Đặc sắc lớn nhất là hạt giống rất lớn, trong đó ẩn chứa rất nhiều năng lượng.
Theo huyền khí màu xanh hùng hậu của hắn, rót vào.Những hạt giống hoa đó lại sinh trưởng trong tay hắn.
Từ đâm chồi, ra lá đến nở hoa, chỉ ngắn ngủi mười mấy khí tức đã hoàn thành.
Khoảnh khắc hoa nở.
Lòng bàn tay của hắn đã nhiều thêm một đóa hoa kiều diễm, xinh đẹp lộng lẫy.
Liễu Nhược Lam tràn ngập vẻ kinh ngạc trong ánh mắt xinh đẹp, thủ đoạn của phu quân còn lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng.
Không ngờ phu quân còn giấu thiên bẩm huyết mạch mạnh mẽ như vậy.
Có điều nàng rất vui, phu quân càng mạnh mẽ thì nàng càng vui chứ sao.
Vương Thủ Triết tặng đóa hoa rồi nắm tay nàng, quay về trước giường.
Hắn thuận tay ấn lên giường gỗ, chiếc giường gỗ tử đàn đó lại như cái cây già gặp phải xuân thì, sinh trưởng ra chồi lá.
Ngay sau đó, những hạt giống hoa đã được đặt ở cạnh giường cũng lập tức sinh sôi. Chẳng mấy chốc, chiếc giường đó đã biến thành một vườn hoa nhỏ dạt dào sức sống.
Bức tranh “Lãng mạn duy mỹ” như vậy khiến Liễu Nhược Lam rất ngạc nhiên, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.
“Nương tử, phải uống rượu hợp cẩn thôi.”
Vương Thủ Triết lấy hũ rượu hợp cẩn ấm nóng.
“Ừm, nghe theo phu quân.” Liễu Nhược Lam đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu.
Rượu hợp cẩn được gọi là rượu giao bôi trên Trái Đất.
Là một loại nghi thức cũng có thể mượn sức rượu khiến người mới thoải mái.
Uống liền ba ly rượu.
Gương mặt của Liễu Nhược Lam ửng đỏ khuất phục trước rượu, trong ánh mắt cũng tăng thêm vẻ mê ly và sóng xuân.
Nàng thẹn thùng, khẽ cắn môi, tựa nhất quyết định gì đó, lấy ra một cái hộp ở dưới đệm từ phía sau, nhắm mắt nhét cho Vương Thủ Triết.
“Nương tử, đây là gì?” Vương Thủ Triết không đoán được.
“Chàng, chàng tự xem đi.” Liễu Nhược Lam e thẹn nhắm tịt mắt, cơ thể không ngừng run lên.
Vương Thủ Triết mở chiếc hộp tinh xảo đó lại phát hiện bên trong đựng một quyển sách nhỏ.
Lật ra xem vài dòng, hắn lập tức “a” một tiếng: “Đây là…”
Hắn nhất thời không biết nên khóc hay nên cười, đây rõ ràng là một quyển H đồ.
Một số tiểu nhân nhi bên trên còn được y như đúc, phối cùng lời giải thích của văn tự khiến người ta vừa xem đã hiểu.
Quả thực hắn không dám tin đây là thứ mà Liễu Nhược Lam cho hắn: “Nương tử, đây, đây là ý gì?” Lẽ nào là vật trợ hứng động phòng?
Lời này vừa nói ra lại khiến mặt của Liễu Nhược Lam càng đỏ hồng, nàng “phun” nhẹ một tiếng “đồ ngốc”.
Vật này chính là thứ mà thím nào đó đã giao cho nàng trước lúc xuất giá. Hơn nữa còn giải thích một lượt bên tai nàng, dạy dỗ một trận.
Lúc đó, nàng ngây ngốc, hóa ra động phòng còn cần những món đồ phu thê ngại chết người này sao?
Đồng thời, thẩm nương đã dặn dò nàng.
Sau khi uống rượu hợp cẩn thì giao đồ ảnh này cho tân lang quan.
Vương Thủ Triết thấy nàng ngượng ngùng như vậy, lúc này mới bừng tỉnh ngộ, đây không phải là Trái Đất!
Người ở đây thành thân đều còn khá trẻ, hơn nữa tin tức ở đây cũng rất hạn chế, trước khi thành hôn sẽ rất ít tiếp xúc với những thứ này.
Rất nhiều người đến khi thành thân, chẳng hiểu cái gì cả.
Làm gì giống mấy người trên Trái Đất đều là tài xế cực kỳ lão luyện.
Đêm tân hôn, phu thê hai người một người thì mù tịt, một người lại quen đường quen ngõ.
Tất nhiên đây là Liễu Nhược Lam sợ hắn không hiểu gì mới giao cho hắn quyển sổ này.
“Nương tử yên tâm, vi phu không dùng cái này, cứ để vi phu lo hết.” Hôm nay, Vương Thủ Triết hơi ngà say, lập tức ném quyển sổ cẩu thả này sang một bên.
Đùa chắc, kiếp trước không biết đã được bao nhiêu thầy cô giáo dạy dỗ. Hơn nữa hắn cũng là người đã có hai người bạn gái cũ, làm gì cần giáo trình thô thiển này?
Ồ?
Lời này vừa dứt, Liễu Nhược Lam nhất thời tròn mắt nhìn, hơi ngạc nhiên, tựa như có chút nghi ngờ nhìn Vương Thủ Triết.
Tựa như đang hỏi phu quân hắn học ở đâu vậy?
Bởi vì ngày hôm qua nàng còn mù tịt với cái này, hoàn toàn mông lung không biết gì.