Chương 316: Thế gia Bát Phẩm (2)
Cả đám người nhao nhao nghị luận, kinh ngạc không thôi. Hình như tên Huyền Vũ giả kia là một tán tu, tán tu có thể đạt đến cảnh giới này phải trải qua khó khăn tột độ. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của hắn, dường như rất biết đánh nhau.
Đột nhiên!
“Ngươi đả thương người trong Bình An trấn của ta, mà còn dám chạy ư?”
Một tiếng quát to vang lên phía sau hắn, một người thanh niên nhanh chân chạy tới chặn đường hắn, hắn không những có tốc độ cực nhanh, dáng người lướt qua hệt như tơ liễu phất trong gió, đung đưa không ngừng, cực kỳ tuấn tú hoạt bát.
Đã có binh lính đến ngăn cản.
Không mất nhiều công phu, thanh niên kia đã có thể bám theo tán tu Huyền Vũ giả trung niên, kiếm thế của hắn như cầu vồng, phóng khoáng tung ra, trong kiếm quang lập lòe ánh sáng trắng chói lọi vừa dày vừa nặng.
Vị thanh niên tuấn tú hoạt bát này nói mấy câu thi triển chiến kỹ và thân pháp Huyền Vũ, chính là bí mật bất truyền của Vương thị, thân pháp trung phẩm【Liễu Nhứ thân pháp】, kiếm thuật trung phẩm【Kiếm Huyền Nguyên Vương thị】.
Thấy hắn thi triển Hành Vân Lưu Thủy, hiển nhiên đã đến cảnh giới có chút thành tựu.
“Vương Thủ Dũng!”
Tán tu trung niên phẫn nộ quát: “Không phải lão tử chỉ đả thương người lúc ăn cơm thôi sao? Thế mà ngươi còn đuổi theo ta hơn mười dặm, ngươi thật sự coi ta chỉ là bùn nhão thôi à?”
Hắn rút ra một thanh cương đao, đao thức hung mãnh bá đạo, hiển nhân, đây cũng chẳng phải người dễ trêu vào.
Người này trong giới tán tu, bất kể là chiến kỹ hay tu vi Huyền Vũ, đều không hề kém cạnh.
Hai người chiến đấu rầm rầm rầm thành một đám, thế nhưng càng đấu càng thấy ngang sức ngang tài.
Một vài binh lính có thực lực không cao, thậm chí cả thủ tướng cũng không dám tiến lên hỗ trợ, tránh thêm phiền phức.
“Đó là Ngũ thiếu gia mang chữ lót Thủ của Vương thị, Vương Thủ Dũng!” Rất nhiều người đã nhận ra thân phận của thanh niên kia, nhao nhao cổ vũ nói: “Ngũ thiếu gia cố lên, bắt lấy tên tán tu đó đi.”
“Ai da!” Thương nhân hành cước trẻ tuổi khiếp sợ không thôi: “Vị Ngũ thiếu gia này nhìn qua chỉ hơn hai mươi tuổi thôi mà? Luyện Khí cảnh tầng bảy, công pháp còn vững chắc như vậy, e rằng mới hơn bốn mươi tuổi đã có thể đạt được Luyện Khí cảnh đỉnh phong, đời này chắc sẽ có hi vọng lên được Linh đài cảnh…”
“Đó là điều đương nhiên, các thiếu gia tiểu thư của Vương thị chúng ta, người người đều là đỉnh cao.”
Có quần chúng cổ vũ, Vương Thủ Dũng lại càng chiến càng hăng, dần dần chiếm được thế thượng phong.
Huyền Nguyên quyết của Vương Thị chính là tâm quyết tu luyện trung phẩm, càng tu luyện đến phần sau, Huyền Khí sẽ càng hùng hậu lớn mạnh, hơn nữa còn giúp đánh lâu không mệt, lực bền rất kinh người.
Tán tu kia thấy dần dần không ngăn cản nổi nữa.
Bỗng dưng hắn lấy từ trong ngực ra một nắm cát màu đỏ rồi tung ra, đồng thời hô lên: “Xem cát độc của ta đây.”
Vương Thủ Dũng giật mình, vội vàng mạnh mẽ lướt người về phía sau, kiếm thế bay múa đến nỗi nước tát chẳng lọt, cản lại đống cát độc. Chỉ tiếc hắn đã bị lừa, những thứ đó vốn không phải cát độc, mà chỉ là cát sỏi màu đỏ bình thường.
Tán tu kia nhân cơ hội bỏ chạy lần nữa, phóng về phía con thuyền đã cách cảng chừng năm sáu trượng.
“Hỏng rồi!” Vương Thủ Dũng thầm nghĩ không ổn, lúc đuổi theo thì đã không kịp. Nếu xông lên thuyền đánh nhau với hắn ta, sợ rằng sẽ khiến người vô tội bị thương.
“Ha ha ha!” Tên tán tu cười điên cuồng không ngớt: “Xem ngươi có dám đuổi lên thuyền hay không, đợi lão tử chạy đi rồi, đời này sẽ không bao giờ đến Bình An trấn nữa…”
Nhưng hắn còn chưa dứt lời thì đã chợt im bặt, ngay cả hành động đang chạy như bay xông lên cũng ngừng lại.
Sắc mặt hắn có phần khiếp sợ kinh hoàng, mồ hôi lạnh từ trên trán lăn dài xuống.
Chỉ thấy một thiếu nữ tuổi xuân phơi phới, tầm mười tám, mười chín tuổi, mặc trang phục kiểu nữ màu vàng tơ đang đứng chắn ở giữa hắn và chiếc thuyền.
Nàng chắp hai tay sau lưng, chỉ tùy tiện đứng ở nơi đó thôi đã ngăn lại mọi hành động của tên tán tu.
Ánh mắt nàng bình tĩnh không chút gợn sóng, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn tán tu kia một cái. Khí thế áp lực vô hình khiến tên tán tu sợ hãi, chân như nhũn ra.
“Vương, Vương… Vương Lạc Thu!” Bên trong ánh mắt tên tán tu tràn đầy hoảng sợ và tuyệt vọng.
“Lục tiểu thư, là Lục tiểu thư đến!”
Trong đám đông, lập tức có người phấn khích kích động hô lên: “Không ngờ tên tán tu kia lại đụng phải Lục tiểu thư, đúng là quá xui xẻo. Nghe nói Lục tiểu thư đã đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng tám!”
“Tin đấy lỗi thời từ lâu rồi, trước tết Lục tiểu thư đã ở Luyện Khí cảnh tầng tám cơ mà.”
“Ôi trời, năm ngoái Lục tiểu thư mới mười tám tuổi mà nhỉ? Tốc độ tu luyện này thật đáng sợ quá đi!”
“Lục tiểu thư chẳng những có tốc độ tu luyện nhanh, mà chiến kỹ Huyền Vũ cũng lợi hại. Nghe nói thực lực chiến đấu vượt cấp kinh khủng lắm.”
Từng lời từng câu nghị luận vang lên, khiến trái tim tên tán tu kia chìm xuống đáy vực.
Hắn lăn lộn ở Bình An trấn hơn một năm, đương nhiên đã sớm nghe được tên tuổi Lục tiểu thư mang chữ lót Lạc của Vương thị vang dội đến cỡ nào.
Nhưng hắn há lại yên phận bó tay chịu trói, lúc này bèn vung cương đao lên, chém về phía nàng nhanh như sét đánh: “Vương Lạc Thu, không muốn chết thì tránh ra cho ta!”
Hắn không tin, không tin cô nương tuổi còn trẻ này có năng lực thực chiến mạnh đến cỡ nào.
Nói thế nào hắn cũng là cường giả từng ở ngoại vực chém giết mãnh thú, chiến kỹ Huyền Vũ hiển nhiên cũng dũng mãnh vô cùng!
“Ôi, ngu xuẩn.”