Chương 317: Thế gia Bát Phẩm (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,551 lượt đọc

Chương 317: Thế gia Bát Phẩm (3)

Vương Lạc Thu khẽ lắc đầu thở dài, bước về phía trước một bước như chỉ đang nhàn nhã dạo chơi.

Một bước ấy như thể súc địa thành thốn, chỉ một thoáng đã vụt người đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng đáng một quyền lên ngực hắn ta.

“Oành!”

Tên tán tu kia cứ như bị một con mãnh thú với sức nặng ngàn tấn va thẳng vào người, vút lên bay ngược ra sau năm sáu trượng rồi mới hung hăng ngã xuống đất. Ngực bị lõm vào một mảng lớn, miệng không ngừng hộc máu, toàn thân co quắp không bò dậy nổi.

Nhóm quần chúng vây xem hít khí lạnh, lặng ngắt như tờ. Ai cũng biết Lục tiểu thư Vương Lạc Thu lợi hại, nhưng chưa từng nghĩ nàng có thể lợi hại đến mức độ như vậy.

Một quyền!

Chỉ duy nhất một quyền đã giải quyết triệt để tên tán tu cao cường kia.

Lúc này, thanh niên hào kiệt Vương Thủ Dũng chạy tới, lúng túng nói: “Đa tạ Lạc Thu muội muội ra tay giúp đỡ, nếu để tên tặc tử này chạy lên thuyền thì sẽ xảy ra phiền phức lớn rồi.”

“Vương Thủ Dũng, có chút thủ đoạn Quỷ Vực này mà ngươi cũng trúng kế à?” Vương Lạc Thu chắp hai tay sau lưng, lông mày đen nhánh bởi vì bất mãn mà hơi nhướng lên: “Ngươi phụ lòng kỳ vọng của Tứ ca ca với ngươi, ngươi tự tìm hắn thỉnh tội đi.”

“Vâng, để ta bắt tên này vào trong lao trước đã, rồi sẽ lập tức đi thỉnh tội với Tứ ca.” Gương mặt Vương Thủ Dũng tràn đầy cay đắng, hắn thành thật đáp.

“Hừ.” Vương Lạc Thu hừ một tiếng, sau đó không để ý đến hắn nữa, chắp hai tay sau lưng rời đi.

Vương Thủ Dũng cũng biết tính tình của Lạc Thu, nào dám trì hoãn thêm nữa, lập tức bắt người trở về canh giữ trong phủ lao.

Sau đó ngựa không dừng vó trở về nhà chính Vương Thị, rồi vội vàng chạy tới bên ngoài viện của Tứ ca nhà mình.

Vừa đến ngoài viện, hắn lại có chút sợ hãi và hổ thẹn, bước chân bắt đầu chần chừ.

Còn không chờ hắn do dự thêm, trong viện đã truyền ra một giọng nói ôn hòa mà không mất đi vẻ uy nghiêm: “Lão Ngũ, ngươi định vòng vo bên ngoài viện của ta đến khi nào? Vào đi.”

Vương Thủ Dũng run lên, vội vàng ưỡn thẳng người, vừa kính sợ vừa trịnh trọng chắp tay nói: “Vâng, Tứ ca.”

Sau đó hắn đi vào, trong lòng cảm thán không thôi, đúng là càng ngày càng không nhìn thấu được tu vi và thực lực của Tứ ca.

Cảm giác như hắn càng cố gắng đuổi theo về phía trước, càng cảm thấy tứ ca càng lúc càng sâu không lường được.

Hắn đứng ngoài viện như thế mà cũng có thể bị Tứ ca phát hiện.

……

Chỉ mới vừa tròn hai mươi ba tuổi, mà hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng bảy!

Mọi kiến thức cơ bản đều nắm rất chắc, ngay cả Liễu Nhứ thân pháp bị thất truyền của gia tộc và kiếm pháp Huyền Nguyên, cũng đều được tu luyện đến mức có chút thành tựu.

Phần lớn những đích tử được gia tộc Cửu Phẩm bồi dưỡng trở thành người kế vị cũng không sánh bằng hắn.

Có thể thấy sự nỗ lực và chăm chỉ phấn đấu của Vương Thủ Dũng nhiều đến mức nào.

Đáng tiếc, trong gia tộc lại có quá nhiều yêu nghiệt lợi hại. Khiến Vương Thủ Dũng có loại cảm giác bất lực khi càng cố gắng, khoảng cách chênh lệch lại càng lớn hơn.

Hắn cất giấu tâm trạng thấp thỏm vào sâu trong lòng, đi vào viện của Tứ ca Vương Thủ Triết.

Chỉ thấy bên trong viện, mọc đầy cỏ cây hoa lá, đâu đâu cũng thấy dào dạt sức sống, đủ loại kỳ hoa dị thảo đua nhau khoe sắc.

Đầu xuân mới chớm mà đã có quang cảnh độc lạ thế này, quả là cực kỳ hiếm gặp.

Một thanh niên tầm hai lăm, hai sáu tuổi đang nằm phơi nắng trên chiếc ghế bành, dáng vẻ ung dung tự đắc, kể mấy câu chuyện cũ cho hài tử nghe.

Có hai đứa trẻ đang quấn quýt bên cạnh hắn.

Đứa bé lớn hơn một chút là một nữ hài tử, trông vẻ khoảng chừng sáu bảy tuổi, diện mạo phấn điêu ngọc trác*, cực kỳ đáng yêu.

*Phấn điêu ngọc trác: Ngọc đã được mài dũa, chỉ bé gái xinh đẹp đáng yêu.

Đứa nhỏ hơn là một nam hài tầm bốn tuổi.

Chỉ thấy cậu bé di chuyển một chiếc ghế ngồi ở bên cạnh, dáng người nhỏ nhắn ưỡn lưng thẳng tắp, đôi mắt chớp chớp, há hốc miệng, tỏ vẻ kinh ngạc khi nghe chuyện xưa.

Thấy Tứ ca đang kể chuyện với hài tử, Vương Thủ Dũng cũng không muốn làm phiền, bèn đứng chờ sang một bên.

“Cha ơi, tên Trư Bát Giới này tham ăn quá cha nhỉ? Ham ăn giống như đại tỷ tỷ vậy.” Đứa bé gái xinh đẹp kia nằm trọn trong lồng ngực ôm ấp đầy hoài bão của Vương Thủ Triết, cười hì hì nói.

“Con không thể nói Ly Từ tỷ tỷ của mình như vậy được.” Vương Thủ Triết cốc một cái lên trán cô bé, cười nói: “Nếu không sau này con bé có thứ gì ngon, sẽ không cho các con ăn nữa.”

Nhắc đến Vương Ly Từ vẫn luôn rất yêu thương hai đứa bé này. Hễ có món gì ngon, đều sẽ tung tăng tung tẩy mang đến cho chất nữ chất tử của mình thưởng thức.

Chuyện này đối với người lấy cái ăn làm trọng như Vương Ly Từ mà nói, là cực kỳ khó khăn, ngay cả Vương Thủ Triết cũng còn lâu mới được nhận loại đại ngộ này.

Có điều xét thấy Vương Ly Từ từng cho hài tử ăn đến nỗi suýt nghẹn chết, Vương Thủ Triết đã lệnh cưỡng chế trước khi hai đứa trẻ ăn đồ của Ly Từ tỷ tỷ, nhất định phải để hắn hoặc mẫu thân xem qua rồi mới được ăn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right