Chương 318: Lão bà là lão đại tàng ẩn (1)
“Con biết rồi cha, con vẫn rất yêu quý Ly Từ tỷ tỷ mà.” Cô bé nói xin lỗi, sau đó lại làm nũng: “Cha ơi, con muốn nghe chuyện xưa về Hằng Nga tỷ tỷ, con không thích Trư Bát Giới đâu.”
Sau đó, tiểu nam hài đang ngồi nghiên chỉnh trên ghế đẩu kia cũng vội vàng tỏ thái độ nói: “Cha ơi, con cũng không thích Trư Bát Giới, con muốn nghe chuyện của Tôn Ngộ Không cơ.”
Sau đó, Vương Thủ Triết cưng chiều vuốt ve mái tóc nữ nhi một chút rồi nói: “Được rồi, được rồi, vậy cha sẽ kể chuyện xưa về Hằng Nga tỷ tỷ cho các con nghe.”
Tiểu nam hài ngược lại đã quen với việc mình bị ngó lơ, đành nghĩ thầm, chốc nữa sẽ mang đồ ăn ngon đến cho tỷ tỷ, để tỷ tỷ nói với cha là thích nghe Tôn Ngộ Không, như vậy cha sẽ kể thêm nhiều chuyện xưa về Tôn Ngộ Không hơn.
Đúng lúc đó.
Một thiếu phụ chừng hai mươi tuổi, dáng vẻ kiều diễm động lòng người, nhưng vẫn không mất đi phong thái cao quý từ trong phòng đi ra, đôi mặt xinh đẹp lướt ngang qua Vương Thủ Triết, nói: “Vương Thủ Triết, chàng lại kể mấy chuyện linh tinh gì đó cho hài tử nghe đấy à?”
“Làm hại bọn chúng cả ngày đều không chịu chăm chỉ làm bài tập, trong đầu chỉ nghĩ về chuyện thần thần đạo đạo mãi thôi. Kia kìa, Ngũ đệ của chàng đang đợi chàng nói chuyện đấy.”
Thiếu phụ xinh đẹp mắt ngọc mày ngài này, hiển nhiên chính là tộc trưởng phu nhân Liễu thị của Vương thị, Liễu Nhược Lam.
“Ai, niềm vui hôm nay đã đến lúc kết thúc rồi, Ly Dao bảo bối, con trở về phòng rồi đọc đọc sách, viết viết chữ cùng mẫu thân trước đi, cha và Ngũ thúc nói chuyện một chút, rồi sẽ về với con sau.” Vương Thủ Triết mỉm cười an ủi nữ nhi một chút.
Sau đó, nữ nhi và nhi tử đều rối rít ngoan ngoãn đứng lên.
Thế rồi trịnh trọng hành lễ với Vương Thủ Dũng: “Ly Dao, Tông An, bái kiến Ngũ thúc.”
Vương Thủ Dũng cũng cười híp mắt chào hỏi với chất nữ nhi và chất tử, sau đó lấy ra một vài món đồ chơi nho nhỏ, bảo cái này là đồ Ngũ thúc thấy hiếm lạ ở trên trấn, nên mua về đưa tặng các ngươi.
Cả Vương Ly Dao và Vương Tông An đều ngập tràn vui sướng, cảm ơn Ngũ thúc lần nữa.
Sau đó, Vương Thủ Dũng mới trịnh trọng hành lễ với Liễu Nhược Lam rồi nói: “Thủ Dũng bái kiến Tứ tẩu.”
Liễu Nhược Lam hoàn lễ đáp lại: “Bái kiến Ngũ thúc, ta đã bảo Xảo Nhi dâng trà lên rồi. Ta phải dẫn hài tử đi đọc sách đây, không quấy rầy huynh đệ các ngươi nói chuyện nữa.”
“Xin tẩu tẩu cứ tự nhiên.” Vương Thủ Dũng chắp tay.
Sau đó Liễu Nhược Lam bèn nhẹ nhàng thi lễ, rồi dẫn hai đứa nhỏ rời đi.
Vương Thủ Triết chiêu đãi Vương Thủ Dũng ngay trên sân trong lương đình.
Lúc này, Liễu Xảo Nhi đã căn cứ vào những điều tiểu thư phân phó, nấu một ấm trà Linh dâng lên.
“Đây là Vân Vụ Linh Trà tẩu tẩu đệ mang tới sau khi về thăm nhà ngoại cách đây không lâu. Thủ Dũng nếm thử xem.” Vương Thủ Triết mỉm cười ngồi xuống.
Vân Vụ Linh Trà sinh trưởng trong linh điền ở Vân Vụ trên đất Liễu thị, được thu hoạch vào mùa đông.
Mỗi lần Liễu Nhược Lam về nhà mẹ đẻ đều mang về không ít cho Vương Thủ Triết.
“Đa tạ Tứ ca.”
Hai người ngồi xuống, vừa uống trà vừa trò chuyện.
Sau khi hàn huyên được vài câu, gương mặt Vương Thủ Dũng hơi ửng đỏ, nói lời nhận lỗi: “Tứ ca, ta có một việc…”
Còn chưa đợi hắn nói xong, Vương Thủ Triết đã xua xua tay, cười nói: “Ta đã biết chuyện rồi.”
Trong lòng Vương Thủ Dũng khẽ run lên, hắn biết Tứ ca có một nhánh tình báo bí mật. Nghe nói xúc tu của tổ chức tình báo ấy, gần như đã bao phủ toàn bộ Bình An trấn.
Ban đầu hắn còn cảm thấy có thể do nói quá lên, nhưng bây giờ xem ra, tình hình thực tế e rằng còn khoa trương hơn lời đồn thổi trước đó. Trước đây không lâu bến đò Định Bồ xảy ra chuyện, đã lọt vào tai Tứ ca.
Thậm chí Vương Thủ Dũng còn nghe đồn rằng, nhánh tổ chức tình báo này sẽ không ngừng lan rộng ra bên ngoài. Đến nỗi nó lợi hại đến mức nào, đương nhiên Vương Thủ Dũng cũng không chắc chắn lắm.
“Tứ ca, chuyện này là do ta xử lý không kịp thời. Ta quá bất cẩn, suýt nữa đã để tên tặc tử kia gây ra tai họa. Thủ Dũng thật sự hổ thẹn với sự bồi dưỡng bao năm qua của Tứ ca, xin Tứ ca cứ trách phạt.” Vương Thủ Dũng áy náy nói.
Vương Thủ Triết cũng không trực tiếp trả lời, mà chỉ tiếp lời: “Đúng rồi, gần đến ngày thành hôn của đệ với vị hôn thê Trần thị ở Đông Cảng rồi nhỉ.”
Gương mặt Vương Thủ Dũng hơi ửng đỏ đáp: “Đúng vậy, hôn kỳ đã được ấn định vào tháng năm.”
“Tốt lắm, vậy đến lúc đó Tứ ca sẽ chuẩn bị cho đệ một phần đại lễ.” Vương Thủ Triết cười nói.
Vương Thủ Dũng lập tức chắp tay cảm tạ: “Đa tạ Tứ ca.”
Sau đó, Vương Thủ Triết thản nhiên nói: “Những năm gần đây, gia tộc chúng ta thực hiện quy chế công trạng. Từ trước đến nay, có lỗi ắt phải có phạt, có công ắt sẽ có thưởng.”
“Ta có hai tin tình báo, là một vài trinh thám không có ý tốt trà trộn vào gia tộc. Đệ đi xử lý đi, coi như là lấy công chuộc tội.”
“Đa tạ Tứ ca.” Vương Thủ Dũng cảm kích nhận tin tình báo. Đây là Tứ ca đang chiếu cố cho hắn, cho hắn một cơ hội chuộc lỗi, ngoài ra còn để hắn rèn luyện bản thân thêm nữa.
Tên trinh thám đã bị điều tra ra, dựa vào thủ đoạn của Tứ ca, có rất nhiều biện pháp để lặng lẽ trừng trị mà không gây ra tiếng động nào.
“Thủ Dũng, đệ phải làm cho thật tốt, đệ chính là trụ cột của Vương thị chúng ta trong tương lai.” Vương Thủ Triết động viên nói.