Chương 319: Lão bà là lão đại tàng ẩn (2)
Lại nhắc đến trụ cột gia đình.
Vương Thủ Dũng bèn thở dài nói: “Tứ ca, trước hết chưa nói đến sự chênh lệch giữa ta và huynh. Ngay cả so với Lạc Thu muội muội, Lạc Tĩnh muội muội ta còn kém xa, tương lai các nàng mới là trụ cột của gia tộc.” Vừa bắt đầu nói về vấn đề này, hắn lại thấy cực kỳ không tự tin.
“Thủ Dũng đệ chớ xem thường bản thân mình, những nỗ lực của đệ và cả bọn Thủ Liêm mấy năm nay, ta đều ghi nhận.” Vương Thủ Triết tự tay châm trà cho hắn, cười nói: “Về phần các nàng Lạc Thu, hiển nhiên mới chỉ là những con Phượng Hoàng non nớt. Chỉ là đệ cảm thấy ở Bình An trấn chúng ta, có thể dưỡng thành Phượng Hoàng thực thụ sao?”
“Tứ ca, huynh nói…” Vẻ mặt Vương Thủ Dũng nghiêm trọng.
“Thế giới này quá rộng lớn, Bình An trấn nhỏ nhoi của chúng ta cùng lắm chỉ là một xó xỉnh không đáng chú ý.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói: “Chúng ta há có thể dùng dây thừng trói buộc đôi cánh, hay nhốt các nàng lại trong lồng được chứ? Tương lai cho dù các nàng bay đến đâu thì người làm ca ca như chúng ta cũng đều phải hậu thuẫn và ủng hộ hết mình.”
Vương Thủ Dũng hít một hơi thật sâu, biểu cảm nghiêm túc nói: “Tứ ca, ta hiểu rồi, chắc chắn ta sẽ cố gắng nỗ lực, cùng giúp Tứ ca bảo vệ cẩn thận tổ ấm của chúng ta.”
Không sai, nếu một gia tộc đã xuất hiện người phát triển, vậy tất nhiên cũng phải có người gìn giữ cơ nghiệp. Thủ Dũng, Thủ Liêm, tính tình cả hai bọn họ đều rất tốt, đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ gia tộc.
Sau khi hai huynh đệ nói chuyện được một lúc, Vương Thủ Dũng bèn tràn đầy tự tin nói lời cáo từ rồi rời đi, khi đã hiểu rõ vị trí của chính mình, hắn sẽ không còn cảm thấy mù mịt nữa.
……
Sau khi Thủ Dũng đi rồi, một mình Vương Thủ Triết chậm rãi uống trà ở trong viện, nỗi lòng có chút bộn bề sóng vỗ.
Tám năm, trong nháy mắt hắn đã đến thế giới này được tám năm rồi.
Vực dậy một gia tộc nhỏ có nguy cơ lụi bại tứ phía, từng bước từng bước thoát khỏi cơn khủng hoảng, đi đến giờ này ngày này mức này quả thực không hề dễ dàng.
Nhưng mà vất vả thì vất vả, kết quả gặp hái được cũng to lớn vô cùng.
Gia tộc không chỉ không ngừng phát triển, mà việc làm ăn của hắn ở Bình An trấn càng ngày càng vững, càng ngày càng chắc, gần như trở thành lãnh thổ tư gia. Còn lấy được một thê tử hiền lành, dịu dàng, lại có năng lực cực kỳ mạnh mẽ, cùng với một đôi nữ nhi bảo bối.
Trừ cái đó ra, thu hoạch lớn nhất của hắn chính là nâng cao thực lực tu vi, sau khi thức tỉnh huyết mạch một lần, tư chất huyết mạch của hắn đã thăng cấp lên một bậc, không chỉ sức chiến đấu mạnh hơn, mà cả tốc độ tu luyện cũng tăng rất nhanh.
Vốn dĩ gia tộc quy định cho hắn kế hoạch tu luyện trong vòng hai mươi năm, nhưng đã bị hắn gắng gượng hoàn thành chỉ trong tám năm.
Hiện giờ, tu vi của hắn đã đạt tới Luyện Khí cảnh đỉnh phong, khoảng cách đến Linh Đài cảnh, cùng lắm chỉ cách nhau một con đường.
Chỉ cần qua hai ba tháng nữa là đã có thể tu luyện thành công.
Nhưng bây giờ trước mặt hắn, đang bày ra một vấn đề nan giải cực lớn.
Đó chính là, rốt cuộc nên trực tiếp uống Thiên Linh đan để thăng cấp lên Linh Đài cảnh, hay là tôi luyện huyết mạch tiến thêm một bậc, rồi sau đó đánh mạnh vào Linh Đài cảnh.
Huyết mạch của hắn trải qua một lần thức tỉnh, nếu trực tiếp tấn thăng lên Linh Đài cảnh thì huyết mạch có thể thức tỉnh lần hai.
Loại tình huống này không khác biệt với thành quả của Lung Yên lão tổ tông năm đó là bao.
Nhưng mà tình trạng như này còn thua xa Ly Từ.
Bây giờ, Vương Ly Từ đã thức tỉnh lần thứ hai từ lâu, một khi tấn thăng lên Linh Đài cảnh, thì chính là ba lần thức tỉnh huyết mạch.
Tương lai thật sự vô cùng rộng mở.
Về việc này, đương nhiên Vương Thủ Triết vẫn luôn ôm lòng hâm mộ.
Vậy nên những năm gần đây hắn không ngừng tích góp tài sản, cũng không ngừng dò hỏi xem nơi nào có thiên tài địa bảo, có thể giúp hắn thức tỉnh huyết mạch một lần nữa.
Chỉ tiếc là trong những năm qua, hắn đã dùng không ít thiên tài địa bảo và linh đan để có thể cải thiện tư chất huyết mạch.
Cảm giác như có tăng đôi chút.
Nhưng khoảng cách đến lần thức tỉnh thứ hai vẫn xa xăm khó vời như trước.
Chẳng lẽ thật sự chỉ có thể gia nhập Linh Đài cảnh trước, rồi mới từ từ tìm cách tiến hành ba lần thức tỉnh? Chỉ là đến lúc đó khó lại càng thêm khó mà thôi.
Bởi vì thứ gọi là một bước chậm lại, ngàn bước tụt theo.
Trong lúc hắn đang hơi nhíu mày. Liễu Nhược Lam mang theo một ít điểm tâm nhỏ đến rồi nói: “Phu quân, chàng vẫn đang do dự về chuyện thức tỉnh huyết mạch lần thứ hai sao?”
“Cứ thuận theo tự nhiên thôi, làm hết sức mình, lắng nghe thiện mệnh. Nếu trời cao không cho thì cũng không thể cưỡng cầu.” Vương Thủ Triết thoải mái nói: “Huống hồ gì, cho dù sau này ta không đủ lớn mạnh, thì cũng có nương tử bảo vệ ta mà.”
Bảo vệ!
Không sai.
Khi cưới Liễu Nhược Lam, Vương Thủ Triết vẫn luôn cho rằng nàng chỉ là một đích nữ bình thường.
Cho tới bây giờ hắn đã bỏ qua một chuyện, đó chính là chưa từng nhìn thấu được tu vi của nàng, chỉ là mơ hồ cảm nhận trên người kiều thê Liễu Nhược Lam của hắn, dường như cũng mang theo một bảo vật thần khí nho nhỏ.
Việc bỏ qua như thế này thì cũng là chuyện hết sức bình thường.
Bởi vì Vương Thủ Triết hoàn toàn không nghĩ đến, vậy mà Liễu thị lại cam lòng gả một đích nữ có trình độ thức tỉnh huyết mạch cao như vậy cho Vương Thủ Triết hắn.