Chương 320: Lão bà là lão đại tàng ẩn (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,347 lượt đọc

Chương 320: Lão bà là lão đại tàng ẩn (3)

Đừng nói là gả cho hắn, ngay cả mấy gia tộc Thiên Nhân tới cầu thân, mà đích nữ có trình độ tương đối cao như thế vẫn luôn từ chối bất kể ra sao.

“Nhược Lam à, từ đầu đến cuối, vi phu nghĩ mai chẳng ra, nàng có huyết mạch thiên phú như vậy, vốn nên Học Cung giương cánh bay cao, tranh phong cùng các thiên kiêu, vậy vì sao lúc đó nàng lại đồng ý gả cho vi phu? Chẳng lẽ là từ lâu nàng đã thầm thương trộm nhớ vi phu rồi, đòi sống đòi chết kiên quyết muốn gả cho ta?”

Cũng không phải lần đầu tiên Vương Thủ Triết hỏi những lời này.

“Ha ha, phu quân chàng đừng chớ nghĩ nhiều, định thân với chàng chính là ý muốn Huyên Phù lão tổ. Đương nhiên, nguyên nhân trong đó cũng là do ta không thích đến Học Cung, nếu ta không muốn gả, tự nhiên Huyên Phù lão tổ cũng sẽ không cưỡng ép được.” Đây cũng không phải là lần đầu tiên Liễu Nhược Lam trả lời như vậy, sau đó nhíu mày nói: “Có lẽ là nể mặt mũi của Lung Yên lão tổ thôi. Nhưng mà như vậy cũng rất tốt, ở Học Cung phiền lắm, áp lực và cạnh tranh đều rất lớn.”

Vương Thủ Triết lắc đầu phủ nhận: “Chuyện này không có khả năng, chính nàng cũng đã nói. Năm đó, Huyên Phù lão tổ ngẫu nhiên đạt được viên Tiên Thiên Đạo thai linh chủng, vô cùng giá trị, đến cả bà ấy còn không dám làm lộ tin này ra. Sau khi trở về, dùng nó lên người nhạc mẫu thân, mới sinh ra nàng với thiên tư bất phàm.”

Việc này Vương Thủ Triết đã biết, năm đó, Huyên Phù lão tổ đã là Linh Đài cảnh hậu kỳ, khi đi theo sư tôn tìm một số di tích cổ đại bên ngoài vực, chó ngáp phải ruồi nhặt được Tiên Thiên Đạo thai linh chủng.

“Tất nhiên Huyên phù lão tổ rất mong chờ vào nàng, làm sao lại chỉ vì nể chút mặt mũi mà gả nàng xuất giá?” Việc này Vương Thủ Triết suy nghĩ đã lâu, nhưng nghĩ mãi chẳng ra. Chắc là Lung Yên lão tổ và Huyên Phù lão tổ có giao dịch bí mật nào đó?

Thật ra hắn đã hỏi Lung Yên lão tổ rồi, nhưng lão tổ lại nói thời cơ chưa đến.

“Việc này ta cũng không biết, có điều Huyên Phù lão tổ nói sẽ đến đây một chuyến, đến lúc đó chàng tự hỏi lão nhân gia không phải được rồi sao.” Liễu Nhược Lam dùng dáng vẻ tùy theo hoàn cảnh đáp.

“Nhược Lam, vì sao khi đó nàng phải giấu ta?”

Vương Thủ Triết nghĩ đến đây, trong lòng không tránh khỏi có muôn phần xúc động.

Lúc trước, sau khi vừa mới kết hôn xong, rồi sau đó trải qua tuần trăng mật vui vẻ hạnh phúc.

Bởi vì Vương Thủ Triết xảy ra vấn đề “tư thế” “hiếm thấy” nào đó với kiều thế, mà có chút xích mích tình cảm.

Một khi tâm trạng chủ nghĩa của đại nam tử bộc phát, thì người có hơi dùng sức.

Kết quả là bi kịch vô cùng.

Lần đó, Vương Thủ Triết suýt nữa phải chịu một trận bạo lực gia đình cực kỳ tàn ác, làm kinh động đến Lung Yên lão tổ, mới tránh được bi kịch để lại kiều thê trở thành quả phụ khi còn trẻ.

Lúc này, hắn mới chợt nhận ra, vốn dĩ lão bà của mình là một lão đại tàng ẩn.

Cuối cùng cũng hiểu được, nguyên do tại sao Nhược Lôi, Viễn Duệ, cùng với những tiểu cữu tử, tiểu di tử, bọn họ đều sợ Liễu Nhược Lam như hổ dữ.

Từ nay về sau.

Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam trải qua cuộc sống phu thê hạnh phúc “tương kính như tân”, “vui vẻ hòa thuận”, chưa từng có chuyện “cãi vã”!

……

Như vậy cũng có chỗ tốt, khiến cho bầu không khí gia tộc tốt lên.

Ngay cả tộc trưởng và tộc trưởng phu nhân, đều ân ân ái ái, tương kính như tân, vui vẻ hòa thuận như vậy.

Những đôi phu thê khác, hiển nhiên cũng học được cái dáng cái vẻ.

Điều khiến Vương Thủ Triết bất lực chính nhất là, mỗi lần hắn thắng cấp, lớn mạnh thêm một bậc. Sau đó Liễu Nhược Nam lại thăng cấp trước hắn một bước, vẫn không thể đánh lại nàng!

Cái này không phải Vương Thủ Triết còn kém mấy tháng nữa, mới có thể hoàn toàn mài giũa viên mãn Luyện Khí cảnh sao?

Mà bình thường Liễu Nhược Lam còn mang theo hài tử, cũng không thấy nàng dùng bao nhiêu công, thế nhưng lại có thể viên mãn trước hắn một bước.

Có lẽ đây là một trong số những nguyên nhân khiến Vương Thủ Triết muốn tăng cường huyết mạch lần thứ hai.

Ít nhất còn có thể bảo đảm khi bản thân không cẩn thận dùng sức mạnh, cũng không đến mức khiến lão bà trở thành quả phụ.

“Phu quân, chén canh hạt sen này là do ta tự tay nấu cho chàng, chàng uống trước đi. Thật ra không phải ta cố ý muốn giấu chàng, mà là chàng chưa bao giờ hỏi.” Liễu Nhược Lam dùng vẻ mặt vô tội nói: “Huống hồ gì, không phải năm đó chàng cũng che giấu huyết thống của mình đó sao? Đêm tân hôn ấy, mấy dây leo của chàng khiến ta giật cả mình.”

Khi Liễu Nhược Lam không bị chọc giận, nói chuyện vẫn thật dễ nghe.

Chỉ có điểm này là tốt, khiến cho Vương Thủ Triết khá vui mừng.

Bởi vậy, Vương Thủ Triết vui vui vẻ vẻ uống hết bạt canh hạt sen. Mặc cho canh hạt sen vốn phải bỏ thêm đường, mà nương tử lại không cẩn thận rắc muối tinh hảo hạng vào, hơn nữa số lượng còn không ít.

Hắn vẫn cười híp mắt như trước mà khen, tay nghề của nương tử thật tốt.

“Cảm ơn phu quân đã khen. À đúng rồi, phu quân. Nhược Đồng đến đây bẩm báo nói, khoảng thời gian lúc trước, chàng nhờ Trận Pháp sư mua sắm ở Phủ Học, đồng thời giám sát việc xây dựng Trắc Linh đài. Mọi thứ đều đã hoàn thành xong xuôi. Hai ngày nay chàng xem có lúc nào rảnh thì nghiệm thu một phen. Đúng lúc, Ly Dao nhà chúng ta cũng đã tới tuổi kiểm tra tư chất.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right