Chương 321: Khuê nữ ta có tư chất Đại Đế (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,285 lượt đọc

Chương 321: Khuê nữ ta có tư chất Đại Đế (1)

“Nếu như Ly Dao có tư chất Huyền Vũ, nên giúp con bé bắt đầu ôn dưỡng kinh mạch, chuẩn bị tu luyện đi thôi.” Giọng nói Liễu Nhược Lam dịu dàng nhắc nhở, quả thật đúng là một cô vợ hiền.

Vừa mới nhắc tới nữ nhi bảo bối, vẻ mặt của Vương Thủ Triết bay bổng: “Nữ nhi bảo bối của Vương Tử Triết ta đây, nhất định sẽ có thiên tư hơn người.”

Trắc Linh đài là do Vương Thủ Triết hao phí một khoản tiền khổng lồ để xây nên, ngay cả trận đài mang theo nhân công, e rằng cũng không ít hơn một vạn mấy ngàn càn kim.

Trong tình huống bình thường, nếu như gia tộc muốn kiểm tra tư chất của hài tử, đều cần phải đưa đến Trắc Linh đài của Trường Ninh vệ quan phủ.

Trắc Linh đài được mở rộng đến toàn thế giới, cho dù là dân thường cũng có thể xin tham gia. Tuy nhiên mỗi người kiểm tra đều phải hao phí mười càn kim. Hơn nữa sau khi khu tập trung những người xin tham gia mở ra, cũng không phải muốn kiểm tra lúc nào cũng được.

Hiện giờ không phải Vương Thị không đủ khả năng trả nổi số tiền kiểm tra này.

Chẳng qua trong nhà có rất nhiều huyết mạch hiếm gặp, mà Vương Thủ Triết cũng không muốn các loại huyết mạch hiếm gặp này gây huyên náo xôn xao

Hầu hết các gia tộc bình thường, thứ nhất là không có tiền xây dựng Trắc Linh đài. Thứ hai là cho dù ngẫu nhiên phát hiện ra một hài tử có tư chất tương đối tốt, cũng làm rạng rỡ tổ tiên, nhưng lại đánh trống khua chiêng truyền khắp thôn xóm, bởi vậy Vương Thủ Triết không muốn xảy ra kiêng kỵ này.

Huống hồ gì Vương Thủ Triết còn có một số ý tưởng khác đối với Trắc Linh đài.

Vì vậy, việc xây dựng một tòa Trắc Linh đài trong nhà là điều bắt buộc. Cho dù có phải hao phí ân tình, và cả mấy chục vạn càn kim cũng không đáng tiếc.

Vừa nghĩ tới đây, Vương Thủ Triết nói: “Vậy thì ngày mai đi thôi. vừa đúng lúc thông báo cho các đệ đệ muội muội, cùng nhau kiểm tra tư chất một lần nữa.”

Lần trước khi Vương Thủ Triết kiểm tra tư chất là vào năm bảy tuổi, cũng không sau khi nồng độ huyết mạch của bản thân sinh ra biến hoá, rốt cuộc tư chất mình sẽ ra sao?

Việc này sẽ được kết luận sau.

Vương Thủ Triết nhìn trái nhìn phải xem xét, thấy bồn phía vắng vẻ, bèn thấp giọng nói nhỏ: “Nương tử, từ lúc 【Huyền Thủy Chân Quyết】 của nàng đã tu luyện đến Luyện Khí cảnh đỉnh phong, cũng đã lâu rồi chúng ta không so tài với nhau.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Nhược Lam hơi đỏ lên, bỗng nhiên trong đôi mắt hạnh hiện lên một nét xuân sắc, đỏ mặt thấp giọng mà nói: “Phu quân, 【Trường Xuân Chân Quyết】 kia của chàng cũng đã sắp tu luyện đến độ viên mãn rồi. Quả thật rất lâu rồi thiếp thân chưa được lĩnh giáo sự lợi hại của nó.”

“Chỉ là bọn nhỏ còn đang ở thư phòng đọc sách… Sợ là sẽ có nhiều bất tiện.” Nàng mắc cỡ đỏ mặt, có chút kiêng dè tiếp lời.

Vương Thủ Triết chỉ cười híp mắt nói: “Không sao hết, chúng ta có thể đi tới Thủy Nguyệt Thiên Các.”

Thủy Nguyệt Thiên Các.

Đó là một tòa biệt viện nhỏ mà Vương Thủ Triết sai người xây nên trên một hòn đảo nhỏ ngay giữa hồ Châu Vi, sau khi mở rộng thêm đất mấy năm này.

Nơi đây xem như là một căn cứ bí mật nhỏ của đôi phu thê.

Mục đích lớn nhất hắn xây dựng nơi đây, đó chính là có thể tạm thời rời xa đám hùng hài tử*. Một mình hai phu thê cùng nhau ngắm trăng, nhìn hồ, cực kỳ thoải mái, lúc cao hứng còn có thể bàn luận một chút về chiến kỹ Huyền Vũ.

*Hùng hài tử: Từ ngữ mạng, có thể hiểu là những đứa trẻ nghịch ngợm, không hiểu chuyện.

Cũng không có ý gì sâu xa khác, chính là ý trên mặt chữ.

Đôi mắt đẹp của Liễu Nhược Lam khẽ nhúc nhích, rõ ràng là đang cự kỳ động tâm. Có hơi do dự, sau đó thấp giọng nói: “Dạ, đều nghe sắp đặt của phu quân.”

Như vậy, sau khi dặn dò Xảo Nhi một chút, hai vợ chồng đều biến mất không thấy đâu.

Một canh giờ sau.

Hai đứa bé đang cố gắng học hành trong thư phòng.

Thì bỗng dưng, phát hiện đã hơn nửa ngày rồi không được gặp phụ thân cùng với mẫu thân.

Cái miệng nhỏ nhắn của Vương Ly Dao bĩu xuống: “Rõ ràng cha đã bảo sẽ đến đây kể chuyện xưa về Hằng Nga, sao còn chưa tới nữa?”

“Mẫu thân cũng nói sẽ đến kiếm tra bài học của chúng ta, nhưng giờ cũng không đến.” Vương Tông An trở mình xem thường nói: “Không phải hai người lại đi tu luyện chiễn kỹ Huyền Vũ nữa đấy chứ?”

“Chắc hẳn là vậy rồi, gần đây cha mẹ rất cần mẫn tu luyện đó.”

Xảo Nhi ở một bên, đổ một giọt mồ hôi lạnh.

Hôm sau, hậu viện nhà chính Vương thị.

Một khoảng sân trống không có người ở, lại bị sử dụng để xây dựng một tòa Trắc Linh đài.

Trắc Linh đài, hiện lên dáng vẻ bát quái, được mài giũa từ một loại ngọc thạch màu trắng mà thành, hình dáng phía trên còn có nhiều phù văn huyền ảo khó hiểu.

Năm hướng, mỗi hướng đều được dựng thẳng một cây cột, hoa văn trên đó cũng được chạm trổ đủ loại phù văn của Trận Pháp sư, ở giữa trận đài còn để đặt một quả cầu thủy tình.

Một tòa Trắc Linh đài này chính là do Tứ Phủ Học Cung thống nhất chế tạo đưa vào sử dụng, còn Trận Pháp sư thì chỉ mua hộ sau đó giám sát xây dựng mà thôi.

Động lực chủ yếu của nó là linh thạch, cần bố trí một viên linh thạch trên năm cây cột mới đứng vững.

Mỗi lần đóng cửa hay mở ra đều tiêu hao không ít năng lượng ngoài định mức.

Vì vậy, về sau khi Trắc Linh đài của quan phủ mở ra một lần, sẽ không đóng lại nữa, mà tiếp tục tiêu hao năng lương của linh thạch đến kiệt quệ. Cho nên mới lệnh cho các gia tộc, cần có người báo danh để tập trung kiểm tra một lần duy nhất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right