Chương 329: Vương Thủ Triết “ham sống sợ chết” (3)
“Không, còn có Liễu Viễn Duệ.” Huyên Phù lão tổ lãnh đạm nói, “Ngươi yên tâm, cho dù gặp phải hung thú tứ giai, có ta và Lung Yên biểu tỷ là đủ rồi.”
Khẩu khí này hình như có hơi lớn.
Vương Thủ Triết sờ cằm trầm ngâm nói: “Hung thú tứ giai là cái gì, nếu đụng phải hai con hung thú tứ giai thì làm sao? Nếu đụng phải hung thú ngũ giai thì làm sao? Huyên Phù lão tổ có dự liệu sách lược cho chuyện này hay không?”
Mí mắt của Huyên Phù lão tổ giật giạt, tức giận nói: “Trên đời này làm gì có nhiều hung thú ngũ giai? Theo Lung Yên biểu tỷ nói, chuyến này chưa quá ngàn dặm.”
“Ngàn dặm ở ngoại vực đã rất thâm sâu rồi, do vậy chúng ta phải chuẩn bị chu toàn.” Vương Thủ Triết nói.
“Chuẩn bị chu toàn mà ngươi nói là…?” Huyên Phù lão tổ lập tức có dự cảm không hay.
“Ít nhất khi chúng ta đụng phải hung thú ngũ giai, không dám nói là giết nó, ít nhất cũng có thể khiến nó khiếp sợ.”
“Ngoài ra huyết mạch thiên bẩm của ta vẫn chưa đủ, miễn cưỡng đánh thắng cửa thứ hai, tuyệt đối không thắng nổi cửa thứ ba.”
“Một khi đột phá đến Linh Đài cảnh thì không thể tham gia được nữa, đời người chỉ có một lần cơ hội như vậy. Cho nên ta chuẩn bị thu thập trước một ít thiên tài địa bảo nâng cấp huyết mạch và một số thứ có thể dọa hung thú khiếp sợ.”
“Vậy ngươi, cái này, phải chuẩn bị đến khi nào?” Huyên Phù lão tổ giật mí mắt, áp chế nỗi kích động muốn đánh người.
“Dù sao cũng không gấp, từ từ chuẩn bị là được Nếu không đảm bảo chu toàn, ta sẽ không đi mạo hiểm, đúng rồi nương tử, nàng cũng không được đi.”
“Cơ duyên gì đó, phải có mạng mới có thể tranh được. Phần lớn thiên tài địa bảo, có tiền đều có thể mua, thực sự không được thì chúng ta từ từ cày cấy, từ từ tích lũy tài phú. Sau đó mua mua mua!”
Liễu Nhược Lam ngoan ngoãn gật đầu nói: “Ừm, phu quân, ta nghe chàng!”
Huyên Phù lão tổ tức run người, nhìn chằm chằm Lung Yên lão tổ nói: “Tên tiểu tử nhà tỷ lại tham sống sợ chết như vậy? Chúng ta vất vả thế này đều vì các tiểu bối mà tìm kiếm cơ duyên. Những Thiên Kiêu đó vì cơ duyên, có tên nào không liều chết tranh giành đâu?”
Lung Yên lão tổ cũng hơi ngượng, quả thực cháu trai nhà mình không có dòng Thiên Kiêu gì đó, đại khí phách quyết chí tiến lên.
“Cái đó…Thủ Triết nhà ta không phải là tham sống sợ chết mà là nhìn xa trông rộng, chuyện gì cũng thích mưu tính theo hướng xấu nhất.”
“Có điều ta cảm thấy Thủ Triết nói đúng, nhớ lại năm đó chính ta suy nghĩ không chu toàn mới hại chết Định Nhạc. Thủ Triết, chuyện này do ngươi quyết định, đợi ngươi chuẩn bị xong rồi thì chúng ta xuất phát.”
“Tiểu tử, nếu ngươi không muốn đi cũng được.” Huyên Phù lão tổ bị chọc tức không nhẹ, “Một mình ta dẫn theo Nhược Lam và Viễn Duệ đi.”
“Lão tổ tông, phu quân nói không thể đi, con chắc chắn không thể đi. Con là dâu của Vương thị…” Ngoài dự liệu, Liễu Nhược Lam lập tức lắc đầu nói, “Hơn nữa, phu quân chàng ấy nói đúng, chuẩn bị thêm vẫn tốt hơn, chúng ta cũng phải nghĩ cho bọn trẻ.”
“Nương tử nàng thật ngoan.”
“Phu quân mới là thật tốt, làm chuyện gì cũng nghĩ cho gia đình.”
“Có thể cưới được nương tử là chuyện may mắn lớn nhất cuộc đời ta.”
“Có thể gả cho phu quân mới là phúc phần lớn nhất đời này của Liễu Nhược Lam ta.”
Phu thê hai người một xướng một họa, còn không quên rắc cẩu lương.
Hai vị tổ tông độc thân hơn một trăm năm, nghe tới đây đều quay đầu sang nơi khác.
Chuyện này cũng quá buồn nôn rồi…
Sau đó, Huyên Phù lão tổ rất bất đắc dĩ nói với Vương Thủ Triết: “Được, ngươi đi chuẩn bị đi. Có điều phải nhanh một chút…”
“Lão tổ tông, người đưa bản đồ cho ta trước, ta cũng có thể sớm vạch lộ tuyến đi.” Vương Thủ Triết vào vấn đề chính, chuyện ngoại vực phó bản mạo hiểm như vậy, hắn sẽ không để người khác lấy tiết tấu làm chỉ huy.
Lung Yên lão tổ theo lời mà làm, giao cho Vương Thủ Triết một tấm bản đồ cổ xưa.
Sau đó Vương Thủ Triết liền bắt đầu chuẩn bị.
Một tháng sau, Huyên phù lão tới tìm hắn nói chuẩn bị xong chưa.
Vương Thủ Triết nhàn nhạt đáp, chưa chuẩn bị xong.
Tháng thứ hai vẫn chưa chuẩn bị xong như cũ.
Tháng thứ ba, lúc Huyên Phù lão tổ lại tới tìm hắn, kinh ngạc phát hiện Vương Thủ Triết đã ra ngoài mua sắm rồi.
“Lão tổ tông, phu quân nói, chàng ấy thông qua bằng hữu tìm thấy môn lộ, đi mua chút đồ có thể giết chết hung thú ngũ giai. Ngoài ra, Linh đan tiến hóa huyết mạch Tẩy Tủy đan cũng có tin tức rồi.” Liễu Nhược Lam ôm Đại Oa, Nhị Oa, sắc mặt bình tĩnh nói, “Còn nữa, phu quân nói nếu không có nhẫn trữ vật thì không thể đem theo quần áo thay giặt, đồ dùng hàng ngày và đồ ăn vặt thích ăn nữa. Chàng ấy nói tiện thể giúp con mua nhẫn trữ vật để dùng.”
Từng câu từng câu khiến Huyên Phù lão tổ khiếp sợ không nhẹ, từng việc từng việc khiến mắt bà ấy dại ra…Còn thuận tiện mua nhẫn chứa vật!
Ta không nỡ mua nhẫn trữ vật…
Ra ngoài còn mang theo đồ dùng hàng ngày? Xem như đi dạo chơi sao?
Sao tiểu tử Vương Thủ Triết này có thể không có nhân tính như vậy?
Nhất thời, Huyên Phù lão tổ ê ẩm trong lòng.
Bà đường đường là đệ tử nòng cốt của Học Phủ, sao lại lập tức biến thành kẻ nghèo rồi?