Chương 330: Hào áp! Thiên Nhân thế gia (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,736 lượt đọc

Chương 330: Hào áp! Thiên Nhân thế gia (1)

Đông Hải.

Biển lớn ầm ầm sóng dậy, bích ba tuôn trào.

Một chiếc thuyền buồm cỡ lớn đang đạp gió rẽ sóng tiến về phía trước. Chiếc thuyền buồm này có kết cấu bằng gỗ dày, mạn thuyền và nơi then chốt đã được khảm lên một lớp sắt đinh tán, trông rất chắc chắn.

Nó dài khoảng ba mươi trượng, rộng hơn tám trượng là một chiếc thuyền vận tải biến cỡ lớn.

Ở phần đầu, mạn và đuôi thuyền đều được bố trí cái nỏ cỡ lớn, nỏ tiễn dài hơn một trượng, tiễn mang dày đặc, cực kỳ uy vũ. Nỏ tiễn này một khi bắn ra, dù ngươi là hung thú tam giai cũng sẽ cảm thấy nguy hiểm.

Trên thuyền chuyên chở hàng hóa với số lượng lớn, một số chế phẩm thủy tinh trân quý, giấy, kẹo bông tuyết,…Nhưng thứ nhiều nhất là một loại hàng hóa gọi là xi-măng.

Xi-măng là một loại vật liệu xây dựng, liên quan tới một số công trình kiến trúc quan trọng, ví dụ nhà cửa, cửa cống, tường thành,.. Một số Huyền Vũ thế gia đều sẽ dùng một loại vật liệu xây dựng tên lệ khôi.

Lệ khôi là một loại hỗn hợp kết dính kiến trúc chất lượng tốt, vấn đề duy nhất là giá cả quá đắt. Thông thường, giá của một gánh lệ khôi không kém với giá của một gánh lương thực bình thường.

Quả thực, loại giá cả này không phải là thứ mà gia đình bình thường có thể dùng nổi, ngay cả khi Huyền Vũ thế gia sử dụng loại vật liệu này cũng chỉ dùng trên kiến trúc quan trọng.

Xi-măng là một loại vật liệu xây dựng không kém hơn lệ khôi, một gánh của nó chỉ có giá hai đại đồng, rẻ hơn một nửa so với lệ khôi. Vừa được đưa ra thị trường đã được đón tiếp nhiệt liệt, các Huyền Vũ thế gia đều lần lượt sử dụng xi-măng.

Ngay cả một số gia đình bình dân thông thường cũng sẽ cắn răng sử dụng xi-măng khi xây nhà. Dù sao điều này sẽ khiến nhà cửa thêm bền chắc, kiên cố, sử dụng lâu dài.

Trên chiếc thuyền buồm viễn dương cỡ lớn này chở chừng mười vạn gánh xi-măng, tổng giá trị đạt đến hai ngàn càn kim. Nhưng cho dù như vậy, mười vạn gánh xi-măng này cũng chỉ như muối bỏ biển.

Vừa chuyển đến Đông Hải vệ sẽ được tranh mua sạch.

Giống như chiếc thuyền buồm cỡ lớn này, Đông Cảng Trần thị có vỏn vẹn năm chiếc, cách ba tháng đều sẽ cung cấp năm mươi vạn gánh xi-măng, các chế phẩm thủy tinh, kẹo bông tuyết,…cho Đông Hải vệ.

Chỉ buôn bán một chuyến này, tổng giá trị đã vượt quá ba vạn càn kim.

Trên mũi thuyền, một vị thanh niên tuấn lãng đứng chắp hai tay ở sau lưng, hắn ngắm nhìn biển lớn, lắng nghe người bên cạnh báo cáo, Theo gợn sóng lăn tăn, dáng người của hắn vững vàng như bình địa.

Xung quanh hắn có hai vị lão giả khí độ bất phàm và một nam tử khoảng ba mươi.

Nam tử đó cũng có khí độ bất phàm, ăn mặc cầu kỳ, khoác trường huy, trên gương mặt tuấn lãng có hai hàng râu nhỏ. Hắn cười nói: “Thủ Triết, về tình hình mua bán xi-măng, đại khái là như vậy. Bây giờ vấn đề lớn nhất là không đủ sản lượng, nếu không thì chúng ta hoàn toàn có thể vận chuyện xi-măng đến các quận xa hơn.”

Xi-măng là vật liệu xây dựng cơ sở, thị trường sử dụng cực kỳ rộng lớn, bất luận có bao nhiêu cũng sẽ được tiêu dùng hết.

Vị thiếu niên tuấn lãng đó chính là Vương Thủ Triết. Một nam tử khác chính là tỷ phu Trần Phương Kiệt.

“Nếu là sản lượng thì ta sẽ thông báo với Công Tôn thị và Liễu thị, nắm bắt hệ thống nhân công khai thác nguyên vật liệu.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói, “Chuyện quan trọng nhất là giữ bí mật, tuyệt đối không thể để người khác biết nơi sản xuất xi-măng là Trường Ninh chúng ta.”

“Thủ Triết đệ yên tâm, xi-măng Dương Ly đã được lấy tên rất tốt, người khác đều chỉ biết Đông Cảng Trần thị chúng ta vận chuyển ngoài biển tới.” Trần Phương Kiệt tự tin nói, “Đông Cảng Trần thị chúng ta có hơn trăm năm kinh nghiệm mua bán ngoài biển, có tuyến đường hàng hải riêng, tuyệt đối sẽ không lộ tẩy.”

Vương Thủ Triết gật đầu, mấy năm nay, Đông Cảng Trần thị đã làm rất tốt trong mảng này.

Đây cũng là hạ sách trước mắt, mọi người quá mức nhỏ bé, e sợ khiến kẻ khác ham muốn sản nghiệp.

Lần này, mục đích chủ yếu mà hắn đến Đông Hải vệ không phải là quan sát sản nghiệp. Hắn cũng nghe nói hội đấu giá Bách Bảo các của Đông Hải vệ có một viên Tẩy Tủy đan bán ra nên mới không ngại ngàn dặm đến Đông Hải vệ.

“Thủ Triết, ta đã chuẩn bị ổn thỏa nguồn tài chính đệ muốn điều động, lần này ta đã chuẩn bị cho đệ mười vạn càn kim.” Trần phương Kiệt tỏ vẻ kiêu ngạo nói, “Nho Hồng lão tổ của chúng ta nói chỉ cần Thủ Triết cần tiền, cho dù phải thế chấp sản nghiệp để vay cũng phải xoay ra tiền, nếu không đủ thì ta lại nghĩ cách.”

“Đủ rồi.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói.

Lần này, hắn ra ngoài, trong túi có ba mươi vạn càn kim, trước mắt, đây đã là nguồn tài chính lưu động lớn nhất mà Bình An Vương thị có thể rút ra. Nếu nhiều hơn sẽ ảnh hưởng đến các hạng mục sản nghiệp vận chuyển.

Để đề phòng ngoài ý muốn, hắn đã nhờ Đông Cảng Trần thị, Công Tôn thị, Liễu thị, Lư thị đều chuẩn bị một khoản tài chính dự phòng. Dù sao, mấy món đồ mua lần này đều có giá không rẻ. Đối với đồ vật trong tình thế bắt buộc, chuẩn bị nguồn tài chính nhiều hơn luôn không hề sai.

Cộng với các đồng minh đã chuẩn bị nguồn tài chính dự phòng cho hắn, tổng cộng đã đến đến bảy mươi vạn càn kim. Lượng tiền khủng bố như vậy, cho dù là Thiên Nhân thế gia dám cạnh tranh với hắn đều sẽ bị đánh ngã.

Không sai, đây chính là sức mạnh hiện tại của Vương thị cùng các đồng minh. Mọi người liên hợp gây dựng sản nghiệp, mỗi người phụ trách một mảng. Vương Thủ Triết là nhân vật nòng cốt nhất trong đó.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right