Chương 332: Hào áp! Thiên Nhân thế gia (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,780 lượt đọc

Chương 332: Hào áp! Thiên Nhân thế gia (3)

Cho dù là Thiên Nhân thế gia, một lần gom góp hai mươi vạn càn kim cũng không phải là chuyện dễ.

“Hai mươi vạn.”

Vương Thủ Triết đã chịu không nổi tốc độ tranh giá rùa bò của họ, mở miệng đã nâng thẳng đến hai mươi vạn.

Cái gì?

Dĩ nhiên hai tốp người không ngờ đến còn có tốp thứ ba đang cạnh tranh Tẩy Tủy đan, sắc mặt mỗi bên đều phẫn nộ nhưng giọng nói tranh giá đó cũng là đến từ phòng bao tốt nhất.

Bách Bảo các có quy tắc, nếu không phải là Thiên Nhân thế gia thì chắc chắn không thể ngồi trong phòng bao tốt nhất.

Điều này đã khiến bọn họ kiêng dè không ngớt.

“Bằng hữu là thế gia nào?” Lưu Khang Bình nói, “Chi bằng nể mặt ta, bỏ tay, ta ra hai mươi vạn lẻ một ngàn.”

“Ha ha ha…Lưu Khang Bình, khí phách của ngươi to lắm, ta ra hai mươi mốt vạn.” Bích Liên phu nhân cũng nói, “Ta đã quyết phải có được đan này, hai vị nên thu tay đi.”

“Hai mươi lăm vạn.” Vương Thủ Triết lười biếng tranh giá chậm rì cùng bọn họ, “Cạnh tranh công bằng mà thôi, các ngươi có thể tiếp tục ra giá.”

Lời vừa dứt, Lưu Khang Bình và Bích Liên phu nhân đều biến sắc.

Đây là công tử ca của Thiên Nhân thế gia nào, cũng giàu quá rồi nhỉ? Mức giá này khiến bọn họ đắn đo. Tuy Tẩy Tủy đan rất quý nhưng rất ít khi đạt đến mức giá này.

Tiền của nhà ai cũng không phải là gió to thổi tới, số tiền này đủ mua bao nhiêu viên Thiên Linh đan?

Huống hồ lỡ như tên này là thác* thì phải làm sao? Một khi hét ra cái giá cao hơn, đối phương sẽ lập tức thuận thế rút lui, không phải là mắc bẫy sao?

*người cùng một phe với người bán, giúp đỡ đánh bóng giá cả.

Tiền thì vẫn có một ít nhưng cứ cạnh tranh tiếp liền phải đả thương nguyên khí.

Lưu Khang Bình lạnh mặt hừ một tiếng, căm phẫn rời khỏi Bách Bảo các. Tuy là Thiên Nhân thế gia nhưng lại không dám gây chuyện ở Bách Bảo các.

Bích Liên phu nhân lại cười nói: “Vị công tử này cực kỳ hào khí, rốt cuộc là vị thế gia công tử nào? Không biết tiện thiếp có vinh hạnh nói chuyện cùng công tử không.”

Vương Thủ Triết biết Bích Liên phu nhân này có danh tiếng không tốt, dĩ nhiên không muốn tiếp lời bà ta. Lỡ như truyền đến tai của nương tử, bị đánh chết thì làm sao?

Vương Thủ Triết lập tức cười lạnh nói: “Ta và phu nhân không có duyên.”

“Hừ.” Bích Liên phu nhân hừ lạnh một tiếng, “Không biết điều.” Cũng tức giận rời khỏi.

Dĩ nhiên rồi, Tẩy Tủy đan đã rơi vào tay của Vương Thủ Triết! Sau khi lấy được Tẩy Tủy đan, hắn cũng không khỏi âm thầm cảm khái, xuyên việt đến đây tám năm rồi, cuối cùng cũng có cơ hội so cao thấp với Thiên Nhân thế gia, cưỡng chế họ một lần.

Đừng nói, trong lòng rất khoái.

Sau khi lấy được Tẩy Tủy đan, Vương Thủ Triết lại triền miên làm ra thứ tương tự.

Sau ba tháng.

Ngoại vực vào cuối tháng tám, sắc trời đã dần chuyển mát.

Một con Nguyên Thủy Linh Quy có thân hình cực nhỏ, nặng đến vài tấn, nhẹ nhàng bỏ chạy trên chính con đường này, cho dù nó vác trên lưng món đồ nặng hàng tấn nhưng vẫn nhiệt tình như cũ.

Hết cách, chủ nhân quá cậy thế hiếp người.

Phần thưởng cho nhiệm vụ lần này của nó rất phong phú, Linh nhục Linh ngư, đó là cung ứng thoải mái.

Theo sau Nguyên Thủy Linh Quy, ánh mắt của Huyên Phù lão tổ tràn ngập vẻ xa xăm/

Sáu tháng!

Vương Thủ Triết đã chuẩn bị trong sáu tháng.

Ngươi đi ngoại vực hay là ma vực?

Hơn nữa đã chuẩn bị gì rồi? Một cái kiệu tạo bằng dây mât, chặt chẽ bệnh trên Nguyên Thủy Linh Quy, hình thành một căn phòng di động, bên trong phủ kín đệm lông ngỗng mềm mại, ở góc có một cái bàn nhỏ.

Trên bàn đặt đầy đò ăn vặt.

Cháu gái được bà gửi gắm hi vọng đang lười nhac nằm trên đệm, thi thoảng ăn một miếng trái cây, một dáng vẻ mãn nguyện tự nhiên.

“Nương tử, chuyến đi ngoại vực lần này, vất vả cho nàng rồi.” Vương Thủ Triết áy náy nói, “Thời gian gấp gáp, vi phu vẫn chưa chuẩn bị đủ, điều kiện quá sơ sài, thực sự ủy khuất cho nàng rồi.”

“Không sao không sao, có thể đi đánh phó bản cùng phu quân, có vất vả hơn cũng đáng.” Liễu Nhược Lam cầm một miếng đồ ăn vặt bỏ vào trong miệng Vương Thủ Triết, “Dạo này phu quân luôn chuẩn bị xuất hành mới gọi là vất vả.” Phó bản cái gì đó đươn nhiên là học được từ chỗ Vương Thủ Triết.

Hai người rắc cẩu lương, show ân ái khiến Huyên Phù lão tổ tức giận đùng đùng, năm xưa bà không dễ gì đạt được một Tiên Thiên đạo thai linh chủng, đó là chuẩn bị bồi dưỡng ra một vị tuyệt đại thiên kiêu.

Bây giờ đứa bảo bối thiên kiêu này lại cho cái tên tiểu bối đáng ghét Vương Thủ Triết kia dưỡng thành dáng vẻ ỏng ẹo gì rồi?

Đáng ghét nhất là rắc cẩu lương suốt dọc đường.

Điều này khiến một người độc thân hơn một trăm hai mươi năm như bà sao có thể chịu nổi?

Chuyến đi ngoại vực lần này không có ít người.

Trong thế hệ trẻ, có Trần Phương Kiệt, Liễu Viễn Duệ, Công Tôn Diệm, Lư Tiếu Tiếu, Vương Lạc Y, Liễu Nhược Lôi, còn có Vương Thủ Dũng, Vương Thủ Liêm, Vương Lạc Đồng, Vương Thủ Nặc, và còn các tiểu thiên kiêu của Vương thị là Vương Lạc Thu, Vương Ly Từ, Vương Lạc Tĩnh.

Gần như là cả một gia đình lớn đều chạy đến đây.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right