Chương 333: Đại cơ duyên! Di trạch của Vương thị lão tổ tông (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,032 lượt đọc

Chương 333: Đại cơ duyên! Di trạch của Vương thị lão tổ tông (1)

Các trưởng bối của gia tộc cũng tới không ít, Nho Hồng lão tổ, Minh Thăng lão tổ, Mãng lão tổ, Lung Yên lão tổ, Huyên Phù lão tổ, đủ năm vị tu sĩ Linh Đài cảnh.

Đội hình hào hoa như vậy khiến mí mắt của Huyên Phù lão tổ giật giật, bà cố ý rơi lại cuối cùng nói với Lung Yên lão tổ: “Biểu tỷ, chuyện gì đây? Ban đầu, rõ ràng đã nói rõ rồi, di tích này là hai nhà chúng ta cùng cộng hưởng, sao lại xuất hiện nhiều người như vậy?”

Lung Yên lão tổ nhàn nhạt đáp: “Quả thực ta đã nói như vậy.”

“Nhưng bây giờ chuyện lớn bé trong nhà đều do Thủ Triết làm chủ. Hay là ngươi đi hỏi hắn?”

Huyên Phù lão tổ nhíu mày: “Biểu tỷ, tỷ không thể qua cầu rút ván như vậy. Bởi vì di tích này, ngay cả Nhược Lam, ta cũng gả cho nhà các tỷ rồi.”

Công Tôn thị, Đông Cảng Trần thị, Ánh Tú Lư thị, bọn họ vốn không bỏ ra gì lại gia nhập vào trận thịnh yến này.

Lung Yên lão tổ bất đắc dĩ gọi Vương Thủ Triết xuống, bảo hắn giải thích với Huyên Phù lão tổ.

“Huyên Phù lão tổ, mọi người đều là thân thích. Có đồ tốt gì thì cùng nhau hưởng cũng nên mà, hà tất phải canh cánh trong lòng như vậy?” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói.

Cái gì gọi là hà tất phải canh cánh trong lòng?

Huyên Phù lão tổ lại cảm thấy rất thiếu máu, âm u nói: “Đồ tốt thì cùng hưởng, sao không nói lời này vào mấy năm trước? Phải đợi sau khi gả Nhược Lam sang mới bắt đầu cùng hưởng.”

“Có lẽ là ta và Nhược Lam kiếp trước có duyên.” Vương Thủ Triết nói.

Kiếp trước có duyên cái bíp!

Khóe miệng của Huyên Phù lão tổ giật giật, nhớ đến tiểu tử này và Nhược Lam đã có hai đứa trẻ, nếu không thật sự muốn đánh chết hắn.

Nhưng đáng tiếc bây giờ ván đã đóng thuyền, trong lòng hối hận đến mấy cũng vô dụng. Hơn nữa, bà cũng nghe nói Liễu thị và Vương thị hợp tác, được chia không ít tiền.

Ngay cả đệ đệ và cháu trai của bà là hai vị lão tổ đều khen Vương Thủ Triết không ngớt.

Được rồi được rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích, nghĩ lại tổn hại tinh thần.

Huyên Phù lão tổ bất đắc dĩ phất tay với Vương Thủ Triết bảo hắn nấp xa bà một chút, tránh nhìn thấy hắn lại không kìm chế được muốn đánh người.

Do vậy, Vương Thủ Triết lại trở vào trong quy xa, tiếp tục cùng vợ không màng đến ai mà rắc cẩu lương.

Khiến cho Vương Lạc Y ngồi trên xe không nhìn nổi nữa, đuổi Vương Thủ Triết xuống.

Sau đó, đội ngũ mới an tâm đi tiếp.

Một ngàn dặm này, Vương Thủ Triết đã sớm nghiên cứu bản đồ nhiều lần, tìm ra lộ tuyến an toàn nhất, cũng dễ đi nhất khi so sánh bản độ kiến lập ở ngoại vực trong vòng tám năm nay của Vương thị.

Mọi người đơn giản xuất hành.

Hành trình mỗi ngày không biết đã nhanh hơn đội ngũ săn bắn bao nhiêu. Hơn một ngàn dặm, giữa đường dừng lại bốn đêm.

Còn quy xa, chỉ có thể do Vương Lạc Y và Liễu Nhược Lam ngồi. Cho dù Vương Ly Từ thèm thuồng đến mấy cũng bị lệnh cưỡng chế, chỉ có thể lên đường dựa vào thân pháp.

Giống như biểu muội yểu điệu Lư Tiếu Tiếu, Vương Thủ Triết cũng cực kỳ nghiêm khắc với nàng.

May mà Vương Thủ Triết cũng cùng đi với mọi người, không để cho các muội muội tạo phản.

Huyền Vũ thế gia săn bắn ở ngoại vực, bình thường đều sẽ không đi xa như vậy. Do đó, hai đêm trước còn có thể có doanh địa lộ túc, về sau toàn bộ đều là đồng không mông quạnh, mọi người chỉ có thể tự mình xây dựng doanh địa.

Bởi vì lộ tuyến đã được quy hoạch ổn thỏa, lại thêm chút vận khí, chuyến đi này vốn không gặp phải nguy hiểm gì, đừng nói là hung thú ngũ giai, cho dù là hung thú tứ giai cũng không gặp con nào.

Cùng lắm là đụng phải một con hung thú tam giai giống heo.

Nên là con hung thú tam giai đó xui xẻo.

Mấy vị lão tổ vây lên, dĩ nhiên không cần nghi ngờ kết quả chiến đấu, tích góp cho đoàn người một đống Linh nhục lớn.

Người có mặt ở đây đều là Huyền Vũ tinh anh, các lão tổ cũng đều là người có sức ăn đỉnh đỉnh, nếu ăn thoải mái thì con hung thú tam giai này cũng chỉ đủ ăn trong bảy tám ngày.

Có điều càng bình tĩnh càng tốt, Vương Thủ Triết chỉ là lo xa, chuẩn bị cho điều lỡ như mà thôi. Không gặp được hung thú ngũ giai là bình thường, gặp được mới là lạ. Nhưng nếu không chuẩn bị gì, một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Vương Thủ Triết không gánh nổi.

Ba lan bất kinh đạt được mục đích, nơi này bình thường không có gì lạ mà tương đối bí ẩn.

Nếu không có Lung Yên lão tổ đã tới đây vào trăm năm trước, nếu không có người dẫn dắt thì rất khó tìm được nơi này. Bởi vì phải xuyên qua xuyên lại từ trong một khe núi chật hẹp, sau bảy ngõ tám ngách mới đi vào hạp cốc không chút hút mắt đó.

Nhớ khi đó, Trụ Hiên lão tổ còn bị một con hung thú tam giai truy đuổi, hoảng hốt không chọn đường mới vô ý chạy đến nơi này.

Đây chính là cơ duyên rồi.

Nếu nơi này dễ tìm thì đâu đến phiên Trụ Hiên lão tổ?

Chỉ đáng tiếc Trụ Hiện lão tổ không thành công dựa vào cơ duyên này, cuối cùng thăng lên Thiên Nhân cảnh.

Quy hoạch vất vả chỉ là ban ơn cho con cháu đời sau.

Đây chính là đạo lý tiền nhân trồng cây, hậu nhân hóng mát.

Hơn nữa khu di tích này cũng không trực tiếp lộ thiên trình hiện trong hạp cốc mà là chôn ở trong vách núi bên cạnh hạp cốc, cần phải tiến vào từ trong khe hở bí mật của tự nhiên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right