Chương 338: Tiểu thiên kiêu! Diễu võ dương oai (3)
Trong lúc Vương Thủ Triết suy nghĩ.
“Tứ ca ca, huynh dùng Dịch Cải Thiện Huyết Mạch Sơ Cấp này trước đi.” Vương Lạc Thu không chút để ý nói.
Vương Thủ Triết ngây ra, vội vàng lắc đầu nói: “Không được, đây là phần thưởng do muội liều mạng mới lấy được, Tứ ca ca không thể tham ô bảo bối của muội.” Đây là sự tình kiêng kỵ nhất trong gia tộc, chính là giành lấy tài nguyên của người khác, điều này sẽ khiến nhân tâm ly tán.
“Tứ ca ca, huynh ngốc ạ.” Vương Lạc Thu trợn trắng mắt nói, “Nếu huyết mạch thiên bẩm của huynh mạnh thêm chút nữa, chắc chắn đánh cửa thứ hai rất nhẹ nhàng, đến lúc đó lấy phần thưởng trả lại ta là được rồi?”
“Ách, cũng đúng.” Vương Thủ Triết nhất thời không nghĩ đến đó, bây giờ được nhắc nhở lại phát hiện đây là chiến thuật hay, cũng không già mồm nhận lấy dịch cải thiện.
Sau đó tức giận đá Vương Lạc Thu một cái: “Không còn chuyện của muội nữa, cút qua kia nghỉ ngơi, lần sau không được liều mạng như vậy.”
Vương Lạc Thu trừng mắt nhưng nghĩ đến không đánh lại Tứ ca ca liền phủi mông ngoan ngoãn chạy sang một bên nghỉ ngơi.
Vương Lạc Thu bỏ cuộc.
Người khiêu chiến tiếp theo là Liễu Viễn Duệ.
Liễu Viễn Duệ là đích mạch Linh Đài chủng tử được Liễu thị dụng tâm bồi dưỡng. Năm nay mới ba mươi tuổi, là Luyện Khí cảnh tầng 9 đỉnh phong, một thân Huyền Vũ chiến kỹ được mài giũa rất thành thục.
Xem lâu như vậy, hắn cũng có kiến thức đày đủ về thực lực của hình nộm yêu ma, biểu tình cực kỳ nghiêm túc.
Hắn tiến lên khiêu chiến, đánh hăng say với hình nộm yêu ma, gần như bất phân cao thấp. May mà hắn có ý chí kiên cường, tu luyện 【 Nguyên Thủy quyết】công pháp trung phẩm ở Liễu thị.
Sức chịu đựng và sức khôi phục đều không tệ.
Dây dưa với hình nộm yêu ma đó đủ nửa canh giờ, bị thương không nhẹ mới một kiếm đâm vào ngực nó, gian nan dành thắng lợi.
Hắn kéo nửa thân thương tích đi xuống, trên mặt tràn ngập mùi vị đau đớn.
Nếu đổi thành chiến thắng bình thường với cường giả cùng cấp với mình, hắn chắc chắn sẽ đắc chí dương oai, kiêu ngạo, Nhưng có Vương Lạc Thu Châu Ngọc ở đây, biểu hiện của hắn cũng chỉ là bình thường mà thôi.
Còn cửa thứ hai, hắn không nghĩ ngợi lập tức từ bỏ.
Đây là hành động sáng suốt. Nếu không lấy một địch hai, e rằng hắn không chống quá mười mấy chiêu.
Nhưng có thể có không một viên Thiên Linh đan cũng là chuyện rất may mắn, Huyên Phù lão tổ cũng vỗ vai hắn tỏ vẻ khích lệ.
Một đám đồng bối cũng lần lượt chúc mừng không thôi, dù sao Liễu Viễn Duệ là người thứ hai qua cửa, có được Thiên Linh đan, mọi người đều rất ngưỡng mộ.
Sau đó, Vương Thủ Triết kéo hắn sang một bên, giúp hắn trị thương.
Liễu Viễn Duệ cảm kích hành lễ nói: “Thủ Triết, đa tạ huynh. Ất Mộc huyết mạch này của huynh thật sự độc đáo.”
“Giữa đệ và ta có cần hư lễ như vậy.” Vương Thủ Triết cười nói, “Vẫn may, đây đều là những vết thương ngoài da, không cần ta ra tay thì cũng có thể hồi phục trong vòng bảy tám ngày.”
Vào lúc này, lại có một tiểu bối trong nhà đứng lên, đi vào giữa đài thí luyện.
Đó là Vương Lạc Tĩnh.
Nàng mặc một thân váy dài màu lam đen, họa tiết bên trên rất rườm rà, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đều là các côn trùng.
Đồng thời, sau lưng cũng đeo một cái rương lớn kỳ lạ.
Nàng tỏ ra trầm ổn, trong ánh mắt không hề sợ hãi.
Mấy năm nay, nàng có một khoảng thời gian sống ở Trường Ninh vệ.
Bởi vì sau khi vị cung phụng Linh Trùng sư ở Trường Ninh vệ nghe nói về Vương Lạc Tĩnh đã đích thân đến cửa, muốn nhận nàng làm đồ đệ, nói là bảo đảm dốc sức giảng dạy. Chuyện tốt như vậy, dĩ nhiên Vương Thủ Triết sẽ không từ chối.
Nhìn thấy Vương Lạc Tĩnh lên sân.
Vương Thủ Triết xao động nói: “Lạc Thu, Tứ ca ca và muội làm một cuộc thương lượng. Chi bằng dùng cái bình dịch cải thiện tư chất này cho Lạc Tĩnh, thế này Lạc Tĩnh cũng có thể đánh nhẹ nhàng ở cửa thứ hai hơn.” Hắn cũng tương tự ôm hi vọng rất lớn với Vương Lạc Tĩnh.
Vương Lạc Thu tỏ ý không sao cả: “Đã cho huynh rồi, Tứ ca ca tự quyết là được.”
Vương Lạc Tĩnh nghe thấy đề nghị này, lập tức lắc đầu nói: “Không cần, cảm ơn ý tốt của Tứ ca ca. Chẳng qua, đã là Lạc Thu muội muội làm dược thì người làm tỷ tỷ như muội cũng có thể làm được.” Trong ánh mắt bình tĩnh của nàng mang theo một tia quật cường.
Nói dứt lời, Vương Thủ Triết cũng không miễn cưỡng.
Hắn biết tính cách của Ngũ muội muội của mình, đừng nhìn bề ngoài yếu đuối nhưng trong gân cốt lại tràn ngập quật cường.
Hơn nữa nàng luôn cạnh tranh với Vương Lạc Thu từ nhỏ đến lớn, đương nhiên không muốn thua nàng.
“Lạc Tĩnh! Muội phải cẩn thận.” Vương Thủ Triết trịnh trọng nhắc nhở nói, “Nếu không kiên trì được, có thể từ bỏ, dù sao lần sau vẫn còn cơ hội.”
“Tứ ca ca, huynh đừng xem thường ta.” Nói xong, Vương Lạc Tĩnh cười ngọt ngào với Vương Thủ Triết, sau đó nàng bước từng bước đến giữa đài thí luyện, biểu tình dần trở nên trầm tĩnh lãnh đạm: “Linh Khí, ta muốn thí luyện.”
Một cỗ khí tức lãnh đạm điêu sát dày đặc lên khiến các tiểu bối vây xem đều bất giác lạnh run, kính nể Vương Lạc Tĩnh vài phẩn.
Duy có Vương Lạc Thu đang nghỉ ngơi, nhếch miệng nói: “Học cái gì không học, lại đi học đầy đủ cái dáng vẻ khi giả vờ đó của Vương Thủ Triết.”
…